Nhạc Nhị Tường
Thơ Toại Khanh
Em hỏi tôi ngày trở về cố quận Tôi trả lời đâu cũng chốn quê hương Em hỏi tôi bao giờ thôi lận đận Xin thưa em tôi suốt kiếp trên đườngNhạc Nhị Tường
Thơ Toại Khanh
Em hỏi tôi ngày trở về cố quận Tôi trả lời đâu cũng chốn quê hương Em hỏi tôi bao giờ thôi lận đận Xin thưa em tôi suốt kiếp trên đườngĐó là một ngày, có thể nói là hạnh phúc
nhất trong đời của Bố Mẹ. Gánh nặng đã đặt xuống khi cách đây hai hôm Bống nói đã
thi xong môn cuối cùng và làm bài rất tốt. Bống cũng nói rằng Bống đã có job
luôn rồi. Phần còn lại là chọn áo quần
để xúng xính ngày lễ tốt nghiệp vào Chủ Nhật 22/5/2022.
Bống gởi cho mẹ xem hình bộ lễ phục sẽ mặc
ngày lễ tổng kết rồi giải thích những phụ kiện đi kèm bộ áo. Dây vàng là học
sinh giỏi, Bống được 2 sợi dây vàng, trường phát cho. Mẹ nói, cái này ai thích
thì mua cũng được hả. Bống nói, người ta coi điểm của mình, rồi phát free cho
mình sợi dây vàng này. Còn nếu muốn mua để lòe chơi thì phải ở trong hiệp hội
những học sinh giỏi mới mua được. Dây xanh với huy chương là của Honor Society,
một hiệp hội mà Bống đã tham gia khi học lớp 12 ở New York. Cái màu cam hình
tròn là tượng trưng ngành khoa học mà Bống học. Cái đồng xu tòn teng là của tổ
chức Honor Society v.v... Bống nói một lát mẹ quên hết trơn, mà có nhớ
thì mai kia mốt nọ cũng quên. Thôi thì có gì cứ ghết lên hết để mẹ ngắm.
Hôm trước Bống khoe có job, có thể
nuôi mẹ rồi, hôm sau Bống hỏi mẹ có kể cho Bố chưa. Mẹ nói Bố đi Nha Trang rồi,
mẹ không muốn text chat điều đó với Bố, mà Mẹ muốn đợi Bố về để nhìn biểu cảm
trên khuôn mặt Bố. Và rồi khi Bố về, Mẹ đã kể cho Bố. Mẹ nghe Bố hát suốt ngày,
đi ngang qua phòng Mẹ là Bố lại tấp vô nói về Bống. Thế rồi buổi chiều hôm sau,
Bố lục tủ của Mẹ lấy tập nhạc Bố đã tặng mẹ ngày rất xưa, để chụp hình làm
cover. Bố đi thu âm ngay một bài hát. Có vẻ như chưa bao giờ Bố hát hay như
thế, dù mới bị gãy 8 xương sườn cách đây ba tháng.
Các con hãy nghe bài hát,
để thấy chút tình mà Bố Mẹ gởi gắm vào trong đó.
Con nghe bài hát đi rồi sẽ thấy ước mơ đơn giản của Bố Mẹ đã vì các con mà gián đoạn bao nhiêu năm. Con có nhớ bài thơ viết về căn nhà “9B Đường LC” mà mình hay hát nhái theo bài Romeo et Juliette (Nào có đâu nhiều thời gian để yêu, lúc ta cùng nhau, sống trong căn nhà, 9B đường Lê Chân). Từ lúc mua căn nhà đó xong Bố Mẹ đã tưởng nghỉ ngơi sau khi có một số tiền nhàn rỗi đã mua miếng đất ở Phước Đồng với mục đích sau này làm một căn nhà như bài hát trên. Thế rồi Belle đi học Sài Gòn. Bố mẹ đã bán miếng đất đó đi và mua căn nhà cho Belle ở và học. Rồi đến miếng đất bên bờ biển mình cho bà Tư Mộc thuê để Bống có tiền đi học, đó là nơi mà mẹ vẫn mong sẽ ở đó cuối đời. Mẹ mong mỗi sáng thức dậy đi bộ thể dục trên cát dọc theo mép nước biển. Ùm xuống nước bơi một vòng. Sau đó lên nhìn người ta đánh cá vào mua vài con cá nướng hay nấu ngọt qua ngày tháng. Chỉ đơn giản vậy thôi mà cuối cùng thì cũng bán hết tất cả. Và bán luôn cả căn nhà từ đường bà ngoại dành phần cho mẹ. Chỉ để cho Bống có một ngày như ngày hôm nay!!!
Những mơ ước của Bố Mẹ rồi cũng cứ mai một dần, kể lại như một kỷ niệm xưa mà thôi. Mọi thứ đều vô thường, kể cả những ước mơ những mộng mị. Bố Mẹ không hề nuối tiếc điều gì cả. Vẫn còn một căn nhà cho chúng ta trong Sài Gòn này, cho bất cứ khi nào ngựa hồng mỏi vó, con muốn trở về quê hương. Tại căn nhà này, mẹ vẫn cất tất cả những kỷ niệm của các con, sách vở học từ cấp 1, kể cả kỷ niệm… mối tình đầu của các con mẹ cũng giữ giùm. “Về đây với những thương yêu hàng ngày” bất cứ khi nào con muốn....
Thế là Bố Mẹ đã xong nhiệm vụ. Hai con đứa
nào cũng đã tốt nghiệp đại học, có thể tự kiếm cơm nuôi sống bản thân, tự điều khiển
cuộc đời của mình. Bố vẫn còn đam mê với những công trình toán học. Nhưng Mẹ thì
sẽ không làm việc nữa, mẹ muốn thảnh thơi sống một tuổi già ngông ngênh theo ý
mình muốn. Cảm ơn các con đã không phụ lòng Bố Mẹ.
PS, Mẹ thật nôn nóng đến ngày Chủ Nhật để
ngắm Bống trong bộ áo cử nhân :)
Sài Gòn, khuya 20/5/2022
MẠT PHÁP
Tháng năm không phải là tháng năm mà là tháng Năm. ^^
Tháng Năm có ngày lễ Mẹ. Tháng Năm có… sinh nhật tôi, cũng
là cái ngày tháng để nhớ đến khổ nạn của người mẹ.
Trong một cuộc ‘trà dư tửu hậu’ với mấy người bạn gái, tôi hay nói đùa với mấy
đứa bạn sanh toàn vịt giời, mấy bà ở ác mới đẻ con trai. Bạn đẻ con trai tức tối,
sao lại nói vậy. Ừ, người ta hay nói “con trai nhờ đức mẹ, con gái nhờ đức cha.”
Hãy khéo ăn ở để con trai nhờ phước của mẹ.
Trong một bài giảng nào đó, sư GN phủ nhận câu nói trên. Nghiệp
của mỗi người do tự thân tạo tác chớ ai mà gánh nghiệp hay trả nợ cho ai. Không
sai. Nhưng vì ngài chưa từng có vợ, cũng như chưa có gia đình, nên không hiểu
được tường tận sâu sắc câu nói con gái nhờ đức cha, con trai nhờ đức mẹ.
Nếu bạn là người cha người mẹ -- cha mẹ một cách đúng nghĩa
-- thì sẽ thấy làm cha làm mẹ không có gì khó bằng thân giáo. Buổi sáng ngày lễ
như hôm nay chẳng hạn, ai cũng muốn nằm chảy thây cầm cái phone bấm xem
facebook. Nhưng người mẹ phải ngồi dậy, phải xếp giường chiếu phẳng phiu, phải rửa
dọn thau chén nếu đêm qua chưa kịp rửa, phải chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà. Người cha cũng thức sớm chăm chút đôn đốc đứa con ham học bớt chơi.
Lời ăn tiếng nói của người mẹ người cha phải nhẹ nhàng, giận
mấy cũng không văng tục chửi thề. Để chi? Để đứa trẻ lớn lên trong một nền tảng
gia phong vững vàng, nó sẽ có một đời sống ngay ngắn và nền nếp, nó sẽ có một
ký ức tuổi thơ êm đềm, nó cảm thấy hạnh phúc. Cái ký ức hạnh phúc sẽ đi theo nó
suốt cuộc đời. Hạnh phúc -- hay là phước -- là ở đó chớ đâu. Cái nếp nhà chính
là phước của đứa con. Đừng cho rằng ta đã qua cái tuổi tìm đôi tìm lứa, không cần
phải giữ thói nhu mì, thích sống sao thì sống, thích phá ai thì phá. Con cái
chúng ta đang ngó chúng ta từng giờ, chúng ta là cái gương sống gần gũi nhất của
chúng. Nếu ai sống cùng cha mẹ một thời gian dài, sẽ thấy có những xốc nổi
trong đời lẽ ra sẽ gây lớn chuyện, đã nhờ ba mẹ mà hóa giải mọi bề.
Cứ mỗi lần gặp khó khăn trong đời, là tôi lại cứ nhớ về ba
má. Cố nhớ ba má đã từng sống như thế nào với những biến cố, từng xử trí những
vấn đề khó khăn như thế nào trong cuộc sống mà bắt chước xử lý. Khi đó, tôi biết
con tôi mai kia cũng sẽ nhớ bố mẹ đã sống như thế nào, đã tháo gỡ những khó
khăn trong đời sống như thế nào. Để phước cho con là như vậy, tuyệt đối đừng
coi thường thân giáo – mà thể hiện rõ ràng nhất là qua thân ngữ ý.
Cha mẹ luôn mong chúng ta sống đàng hoàng và hạnh phúc, cũng
như chúng ta luôn mong mỏi con mình sẽ có đời sống đàng hoàng và hạnh phúc. Nếu
chúng ta không sống đàng hoàng và hạnh phúc, chính là chúng ta đã bất hiếu; nếu
chúng ta không coi trọng chuyện thân giáo, thì cũng đừng mong mỏi sẽ giáo dục
được con cái, và cũng khó mà chắc chắn con mình sẽ hạnh phúc trong hiện tại,
nói chi là mai sau.
Không tin, hãy nhìn lại đời sống của mình hôm nay, rồi sẽ thấy
biết ơn cha mẹ nhiều hơn.
Tháng 5/2022
-Nhớ căn nhà sau hai ngày chạy giặc quay về thấy bị dọn trống trơn, chỉ còn thấy một đống sách vở và những bản danh dự bị cháy dang dở. Những bản danh dự được nhận hàng tháng trước lớp, từ tay thầy Giùm - thầy hiệu trưởng.
Bài viết Đức Phật thời @ 4.0 bị nhiều người phản đối nhỉ. Họ cho rằng không nên hư cấu, rằng đây là lý do làm cho kinh bị mất gốc, bị xuyên tạc, bị biến chất, gây nguy hiểm v.v... . Xin thưa với những ai có những tư tưởng như vậy rằng họ đã học kinh không kỹ.
--
Ngày nó đi bà ngoại là người buồn nhất. Dù gì bà cũng là người chăm sóc ẵm bồng từ lúc nó mới sinh ra cho tới lúc nó rời nhà đi du học. Bà cứ phàn nàn, cho nó học ở VN thì đã sao, cứ gì phải đi tuốt tới Mỹ mới học được, còn nhỏ xíu mà cho đi rồi tới ở xứ lạ quê người không người thân thích, lỡ se da ấm mình thì ai lo cho. Thế là từ lúc nó đi, mỗi lần ai hỏi tới là bà lại khóc, lại cảm thấy ấm ức. Đối với những người già, thời gian không tính bằng năm tháng nữa mà tính từng ngày. Trong lòng bà cứ canh cánh một điều là sợ sức khỏe yếu kém không gặp được nó. Thế là bà cố gắng ăn uống và đi bộ thể dục mỗi ngày để chờ nó. Bà thích nhất công việc xé lịch, mỗi ngày từng tờ lịch rơi đi là bà đếm lùi từng ngày nó trở về. Sáng bà thức dậy thật sớm để xé lịch. Có bữa nhớ nó quá bà xé lịch từ buổi tối hôm trước. Mỗi lần skype với nó, lãng tai chẳng nghe được gì, bà cứ nhìn da diết cái màn hình laptop và miệng cười móm mém lẩm bẩm: “Cha mày ra, hôm nay lớn quá”. Mỗi ngày xem ti vi, bà xem kỹ những diễn biến ở Mỹ hơn ở VN. Nghe cô y tá gốc Việt nhiễm Ebola ở cùng bang nó ở bà hoảng hốt. Nghe có xả súng, khủng bố đâu đó bà lại lo lắng và phàn nàn. Lâu lâu bà lại hỏi, lỡ có chuyện gì không biết có biết ngõ về không. Có đưa tiền sẵn cho nó mua vé máy bay bay về không. Bà dặn nó, đi học là về nhà ngay không được “tùng tam tụ ngũ” nghen con, bà nghĩ nó vẫn cứ như mấy đứa nhỏ đi học ở trường cấp 2 sau nhà..
Ngày đó, con gái lớn của tôi về nói với mẹ, mẹ đi họp phụ huynh cho con. Lý do là học sút, điểm kém. Tôi đến chỗ họp, thấy có bạn tôi, cũng đi họp cho con trai, cũng với lý do ấy. Bạn tôi vốn là học sinh lớp chuyên, nên tôi tin rằng con trai bạn ấy chẳng thể nào là đứa học tồi. Chúng tôi nhìn nhau, cười đồng cảm. Bọn chúng ham chơi và...xui xẻo thôi, nhưng ảnh hưởng thi đua của cả lớp.
Bạn nói zalo nó báo hôm nay là sinh nhật mình. Cười ha ha. Nghĩ bụng, cái thằng zalo thiệt lanh chanh. Ngày hôm nay là ngày tớ sinh chớ không phải là ngày sinh tớ.
Buổi sáng cả nhà xúm nhau chúc mừng sinh nhật nó. Nó cười hê hê. Bởi bên Mỹ giờ này vẫn còn là tháng Ba. Chắc là nó phải ngủ một đêm nữa rồi thức dậy mới cảm nhận được cái tuổi tròn hai con giáp.Trong một tháng giêng mà bao nhiêu chuyện xảy đến.
Nhìn lên tượng Phật đặt trên bàn vi tính, chợt nhớ lời của bé Khải Như:
- Bà ơi bà, Phật nói ok đó.
-Ok sao con
Nó đưa bàn tay bắt chước thủ ấn. À mà ok thiệt. Trẻ con nhìn vấn đề thật hồn nhiên.
Ngài nói mọi chuyện sẽ ok thôi.
“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...