Showing posts with label Nghệ thuật sống. Show all posts
Showing posts with label Nghệ thuật sống. Show all posts

Thursday, March 11, 2021

THẦY CÓ NHỚ EM KHÔNG?



Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính ngưỡng:

-Thầy có nhớ em không ạ?
Thầy giáo nói:
- Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.
Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.
Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em quyết ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các học sinh và giáo viên. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.
Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát đã từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Em sợ thầy sẽ bêu em ra trước các bạn.
Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy không bao giờ nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời và không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói về với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ em Thầy đã cứu vớt cho nhân phẩm của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.
Người thầy đáp:
-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi tất cả các em, thầy cũng nhắm mắt mà.
Trong đời sống, chúng ta cần phải sáng suốt trong mọi hành xử. Có những người cần động viên, có những người cần cố vấn, có những người cần giám sát. Một người dẫn dắt phải biết vun xới chứ không phải là triệt hạ.
Nhị Tường (dịch)
(Ghi chú: Bài này khi tôi dịch tôi đã phóng tác một ít cho gần với người Việt mình một chút)

Tuesday, March 9, 2021

HÃY BIẾT CẢM KÍCH

 

Có một người đàn ông tốt bụng và hào phóng. Anh ta luôn giúp đỡ ai đó một cách vô vụ lợi, vì anh ta thích như thế.
Một ngày nọ trên con đường đầy bụi, anh nhặt được một chiếc ví, chiếc ví trống rỗng. Đột nhiên có một người phụ nữ và một cảnh sát xuất hiện. Anh đã bị bắt.
Người phụ nữ hỏi anh giấu tiền của cô đâu. Anh trả lời, “Khi tôi thấy chiếc ví thì nó trống rỗng, thưa cô.” Người phụ nữ quát vào mặt anh: "Hãy trả lại cho tôi, đó là tiền học của con trai tôi."
Anh thấy cô thực sự buồn, đó là một bà mẹ đơn thân, vì vậy anh đưa cho cô tất cả tiền của mình. Anh nói, cầm lấy đi, xin lỗi vì sự bất tiện này. Người phụ nữ rời đi và cảnh sát giữ anh lại để thẩm vấn thêm.
Người phụ nữ rất vui mừng nhưng khi đếm tiền cô rất sốc khi nhận ra gấp đôi số tiền của cô.
Rồi ngày kia, trong khi đang chuẩn bị đi đóng học phí cho con trai, cô thấy một người đàn ông gầy gò đang đi phía sau mình. Cô nghĩ rằng anh ta có thể cướp của cô, vì vậy cô đến gần một cảnh sát đang đứng gần đó và nói có người đang đi theo mình. Anh cảnh sát đó chính là người từng đi cùng cô hôm trước để hỏi về chiếc ví. Đột nhiên họ thấy người đàn ông này gục xuống. Họ chạy đến và nhận ra anh chính là người mà họ đã bắt vài ngày trước vì tội ăn trộm một chiếc ví. Anh trông rất yếu và người phụ nữ bối rối.
Người cảnh sát nói với cô:
“Anh ta đã đưa hết tiền của mình cho cô hôm đó. Anh ta không phải là kẻ trộm nhưng khi nghe về khoản học phí của con cô, anh ta cảm thấy buồn và đưa tiền cô”.
Họ giúp anh đứng lên và anh nói với cô: "Cô hãy đi đóng học phí cho con trai đi. Tôi nhìn thấy cô và đi theo cô để chắc chắc không có ai ăn cắp học phí của con trai cô.
Người phụ nữ nghẹn ngào.
(Đôi lúc chúng ta đưa ra những đánh giá sai lầm trong cơn tức giận. Tuy nhiên, khi có cơ hội, hãy sửa chữa sai lầm của mình. Hãy tử tế và hào phóng. Hãy biết cảm kích với những gì mình nhận được).
(lược dịch)

Monday, April 9, 2012

Bức chân dung


Có một người đàn ông cùng đứa con trai đam mê sưu tầm những tác phẩm nghệ thuật. Họ cùng chu du khắp thế giới chỉ để tìm mua những tuyệt tác nhất cho bộ sưu tập của mình_ những tác phẩm vô giá của Picasso, Van Gogh, Monet và các danh tác khác đang tô điểm cho những bức tường trong bảo tàng gia đình họ.
Ông già hòan toàn mãn nguyện khi đứa con trai của mình trở thành một nhà sưu tập đầy kinh nghiệm. Cậu có đôi mắt tinh tường và sự phán đoán nhanh nhẹn trong kinh doanh khi giao dịch với các nhà sưu tầm thế giới đã làm cho người cha vô cùng tự hào.
Thế rồi một mùa đông, chiến tranh đã nhấn chìm tổ quốc và đứa con trai lên đường nhập ngũ. Chỉ sau một vài tuần lễ ngắn ngủi, người cha nhận được một bức điện: con trai ông đã mất tích trong một trận chiến. Nhà sưu tập thắc thỏm chờ đợi, e rằng sẽ không bao giờ gặp lại con trai của mình nữa. Vài ngày sau, nỗi lo sợ đã trở thành sự thật. Con trai ông đã hy sinh trong khi cố gắng đưa đồng đội đi cấp cứu.
Quẫn trí và cô đơn, ông già phải đối mặt với một mùa Giáng sinh trong nỗi thống khổ và buồn bã. Một mùa hạnh phúc mà ông mong ngóng con trai trở về để thăm bộ sưu tập của mình đã không còn nữa. Vào buổi sáng Giáng sinh, một tiếng gõ cửa đã đánh thức ông già u sầu. Bước ra cửa, những kiệt tác trên các bức tường chỉ gợi cho ông nhớ đến đứa con trai đã không trở về.
Khi ông mở cửa, một người lính chào ông với một gói lớn trong tay và tự giới thiệu: “Cháu là một người bạn của con trai bác”. Khi hai người bắt đầu nói chuyện, người lính đã kể rằng con trai ông chỉ nói một điều duy nhất về cha mình: đam mê nghệ thuật. “Cháu là họa sĩ, người lính nói, và cháu muốn tặng bác cái này”. Nhà sưu tập mở giấy gói ra thì thấy đó là bức chân dung con trai mình.
Cho dù thế giới chẳng bao giờ đoái hoài đến tác phẩm xoàng xĩnh như thế, thế nhưng bức chân dung vẫn thể hiện khuôn mặt của con trai ông từng đường nét. Choáng ngợp trong những tình cảm lẫn lộn ông già cảm ơn người lính và hứa sẽ treo bức tranh bên trên lò sưởi. Vài giờ sau khi người lính rời đi, ông già bắt đầu thực hiện lời hứa. Ðúng như ông nói, bức tranh được treo bên trên lò sưởi, bên cạnh những tác phẩm trị giá hàng ngàn đô la. Ông ngồi vào ghế và trải qua đêm Giáng sinh trong việc đăm đắm nhìn vào món quà ông vừa được tặng.
Từ đó, ông nhận ra rằng dù con ông đã không còn nữa nhưng cuộc sống của nó vẫn còn tồn tại dựa vào những gì ông đã từng cảm nhận. Ông biết được con trai mình đã từng cứu sống nhiều chiến binh bị thương trước khi một viên đạn nằm vĩnh viễn trong trái tim ân cần của nó. Câu chuyện về lòng dũng cảm của con trai đã làm cho người cha tự hào và vơi đi nỗi buồn. Bức chân dung của con trai trở thành vật sở hữu quí giá nhất lấn át hết tất cả bất kỳ sự quan tâm nào đến những kiệt tác thế giới khác. Ông tâm sự với người láng giềng về món quà quí giá nhất mà ông từng nhận.
Mùa xuân đến, ông già yếu hẳn và qua đời. Giới nghệ thuật biết rằng khi một nhà sưu tập qua đời và con trai ông cũng đã mất thì những kiệt tác kia sẽ được bán đấu giá. Thể theo ước nguyện của ông, tất cả sẽ được bán đấu giá vào ngày lễ Giáng Sinh, đó là ngày ông nhận được món quà tặng quí giá nhất. Ngày đó đã đến và các nhà sưu tập từ khắp thế giới tụ tập đến để trả mua một vài tác phẩm quí. Những ước mơ cũng đầy ắp trong ngày này, ai cũng mong muốn mình có được bộ sưu tập vĩ đại nhất.
Cuộc đấu giá bắt đầu với một bức tranh không có trong danh sách của bất kỳ viện bảo tàng nào. Ðó là bức tranh chân dung con trai nhà sưu tập. Người bán đấu giá rao mời. Căn phòng yên lặng. Ai đặt giá 100 đô la? Anh ta hỏi. Vài phút trôi qua. Không ai đáp. Từ phía sau căn phòng có tiếng nói: Ai thèm quan tâm đến bức tranh này, đó chỉ là bức tranh con trai ông ấy. Bỏ nó qua một bên và tiếp tục đi. Nhiều giọng đồng tình vang lên.
Không, người bán đấu giá trả lời, chúng tôi phải bán bức này đầu tiên. Bây giờ, ai sẽ nhận mua bức tranh cậu con trai này? Cuối cùng, một người bạn của ông già lên tiếng. Anh có bán giá với giá 10 đô la không? Tôi chỉ có chừng đó. Tôi biết thằng bé, vì thế tôi muốn có bức tranh này. Tôi chỉ có 10 đô la.
Ai sẽ mua với giá cao hơn? Người bán đấu giá hỏi. Một hồi im lặng, người bán đấu giá nói tiếp: Lần thứ nhất, lần thứ hai. Kết thúc. Sự hào hứng tràn ngập căn phòng và có ai đó la lên: Nào, chúng ta có thể tiếp tục và trả giá cho những tác phẩm khác! Người bán đấu giá nhìn mọi người và thông báo cuộc bán đấu giá đã kết thúc. Một sự yên lặng khó tin trong căn phòng. Có người bật hỏi: Tại sao lại chấm dứt, chúng tôi không đến để mua bức tranh đứa con trai ông ấy. Thế còn tất cả những bức tranh kia. Còn có những tác phẩm hàng triệu đô la ở đây kia mà.
Người bán đấu giá trả lời: “Thật đơn giản. Theo ý nguyện của người cha, bất kỳ ai nhận đứa con .... thì sẽ được tất cả”.


Nhị Tường dịch
Từ Beliefnet

Bài học của Mẹ


Mẹ cho dạy tôi bài học về sự LÔ GÍC… “Nếu con rơi xuống từ chiếc đu đó thì sẽ bị gãy cổ , khi đó con sẽ không được đi phố với mẹ đâu”

Mẹ tôi dạy cho tôi về Y HỌC … “Nếu con không ngừng làm cái trò mắt lé, con sẽ bị lé luôn đó” 

Mẹ tôi đã dạy cho tôi bài học LO XA… “Nếu con không vượt qua được bài tập đánh vần này, con sẽ không bao giờ kiếm được việc làm tốt!”

Mẹ dạy cho tôi bài học về TRI GIÁC NGOẠI CẢM … “Hãy mặc áo len vào; con không nghĩ rằng mẹ biết con lạnh hay sao?” 

Mẹ dạy cho tôi đối đầu với THỬ THÁCH… “Con đang nghĩ gì thế? Hãy trả lời khi mẹ hỏi con… đừng cứ lặp lại như thế!”

Mẹ dạy cho tôi bài học HÀI HƯỚC… “Khi cái  máy xén cỏ cắt đứt những ngón chân cái của con, đừng hòng chạy đến với mẹ.” 

Mẹ dạy cho tôi bài học về SỰ TRƯỞNG THÀNH… “Nếu con không ăn rau, con sẽ không bao giờ lớn được” 

Mẹ dạy cho tôi bài học về GIỚI TÍNH… “Con nghĩ như thế nào về sự có mặt của con trên đời”

Mẹ dạy cho tôi bài học về DI TRUYỀN HỌC… “Con giống bố con như đúc”

Mẹ dạy cho tôi bài học về CỘI NGUỒN… “Con nghĩ rằng con được sinh ra từ trong kho thóc chắc?”

Mẹ dạy cho tôi bài học về sự THÔNG THÁI của TUỔI TÁC…”Khi con bằng tuổi mẹ con sẽ hiểu”

Mẹ dạy cho tôi bài học về sự MONG CHỜ… “Hãy đợi cho đến khi bố con về đã.”

Mẹ dạy cho tôi bài học về sự THỦ ĐẮC… “Con sắp có được nó khi chúng ta về đến nhà”
Và một bài học mà tôi luôn luôn thích đó là SỰ CÔNG BẰNG “Một ngày kia, khi con có con, mẹ hy vọng rằng chúng sẽ rất giống CON. Lúc đó con sẽ hiểu.


Nhị Tường dịch
(Từ beliefnet)

Bài học


Ai thật sự đã làm đời bạn khác đi? Hãy trả lời đôi điều dưới đây: 

Hãy kể tên 5 người giàu nhất thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàn vũ mấy năm gần đây nhất. Hãy kể tên 10 người đoạt giải Nobel hoặc giải Pulitzer. Hãy kể tên sáu nghệ sĩ mới đây giành giải thưởng do viện Hàn lâm khoa học – nghệ thuật trao tặng. 

Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong  chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là những thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi những tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích cũng bị quên lãng thì những chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị vùi chôn theo các chủ nhân của nó. 

Và đây là những câu hỏi khác, hãy thử xem bạn sẽ trả lời như thế nào: 

-- Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên ba người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã dạy cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến những người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ‎ý nghĩa. Hãy nghĩ đến 5 người mà bạn thích dành thời gian sống bên họ. Hãy nêu tên 6 người hùng mà những câu chuyện về họ làm bạn ngưỡng mộ.  

Dễ hơn phải không? Và bài học chính là: những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.  

Nhị Tường dịch

(Từ beliefnet)

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...