Showing posts with label Phật Pháp. Show all posts
Showing posts with label Phật Pháp. Show all posts

Thursday, October 12, 2023

Lá cờ, điểm tựa phù du

 


Hôm qua tình cờ đọc được một status, có hai đoàn hành hương từ Úc Mỹ hay đâu đó, do hai linh mục đưa trên trăm người đến Israel và bị kẹt vì chiến tranh. Nước Mỹ đã phong tỏa tất cả các chuyến bay tới Israel và từ Israel đến Mỹ. Do đó ko biết đến chừng nào mọi người mới quay trở về nhà được. Cha Nguyễn Trọng Tước (* ) sợ quân Palestine biết mọi người là công dân Mỹ thì sẽ bị bắt làm con tin nên Cha đúng trước xe vẫy cờ VNCH. Hôm nay thì nghe tin hình như họ đã rời khỏi Israel và một số về được đến Mỹ, Úc…

Nhìn tấm hình cha Tước đứng vẫy lá cờ VNCH, một khung cảnh mênh mông và cô đơn, mà muốn rơi nước mắt. Cái lá cờ vàng ấy đưa họ đến một đất nước tốt đẹp hơn, và giờ đây, trong lúc nguy khốn, không phải là quỳ xuống cầu Chúa, mà là đứng vẫy lá cờ, lá cờ giờ đây là điểm tựa duy nhất của họ. Ôi con người nhỏ bé và cái điểm tựa phù du làm sao.  

Vậy những lúc như thế này, điểm tựa của chúng ta là gì?

Tôi nhớ bài kinh Ngọn Cờ.

Theo trong kinh ghi lại, thỉnh thoảng A-tu-la có những cuộc tấn công nhắm vào chư thiên và lâu lâu chư thiên cũng có cuộc tấn công nhắm vào thành phố A-tu-la. Họ đánh nhau nhưng không thể giết nhau được, họ chỉ đứng gần nhau và lấn. Không phải như con nít lấn nhau mà họ đứng gần nhau và tiến dần tới, bên nào phước mạnh thì đẩy đối phương lùi dần. Bên nào lùi hoài thì thua, còn bên đẩy lùi được thì thắng. Đánh cho vui vậy thôi, phước ai nấy hưởng, cảnh giới người nào người đó ở, chứ không có chuyện làm cho chết người. Những lần chư thiên đuối sức bị thua thì họ sợ. Đế Thích và Tứ Thiên Vương rất ủng hộ người tu hành, bởi vì họ tùy hỉ và nếu càng nhiều người tu thì hội chúng chư thiên sẽ được hùng mạnh thêm. Nếu ít người tu hành thì giống như dân số giảm, từ đó trong kinh có từ ‘làm tràn ngập cõi trời’ (saggam pūreti) ám chỉ cho việc sanh thiên ào ạt ở những quốc gia có minh quân thánh chúa. Những người cai trị tốt thì cung cấp nhân số cho cõi trời, tràn ngập thiên giới là như vậy.

Đức Phật kể cho các tỷ kheo: Thuở xưa khi có một cuộc chiến dữ dội khởi lên giữa chư thiên và các A-tu-la. Đế Thích có lời trấn an phủ dụ chư thiên “khi nào ra trận sợ quá thì chỉ nhìn lên ngọn cờ của ta và biết ta đang có mặt ở đó thì không sợ nữa, nếu không nghĩ đến ta thì nhìn ngọn cờ của những vị Thiên tử có phước báu khác thì biết họ đang có mặt ở đó thì cũng an tâm”.

Trong cái tút hôm kia, cha Tước đứng vẫy lá cờ, tôi nghĩ cũng trong một niềm tin như chư thiên tin lá cờ của Đế Thích.

Thế nhưng khi kể xong thì Đức Phật cho biết: Khi chư thiên nhìn lên ngọn cờ của Đế Thích hay ngọn cờ của các Thiên tử thì có lúc họ hết sợ, và có lúc họ vẫn còn tiếp tục sợ. Bởi vì chư thiên biết Đế Thích còn có lúc sợ hãi, các Thiên tử kia vẫn còn có lúc sợ hãi. Đế Thích còn có phiền não, các vị Thiên tử kia còn có lúc phiền não, có lúc thích cái này ghét cái nọ sợ cái khác. Chính vì nghĩ như vậy nên có lúc họ hết sợ, có lúc không hết sợ. Riêng trường hợp tỷ kheo đệ tử của Thế Tôn sống trong chỗ hoang vắng, cô quạnh, nhà vắng, rừng sâu, nếu sợ hãi hãy niệm tưởng Đức Thế Tôn, niệm tưởng đến chánh pháp, niệm tưởng chúng tăng.

(Tăng  ở đây ám chỉ cho bốn tầng Thánh nhân, không phân biệt tăng ni, cư sĩ; nghĩa là bất cứ ai trong thế gian này miễn là thánh nhân thì được gọi là ‘Tăng’ )

Niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng là như thế nào? Mấy cái này mà viết chắc dài cả cây số. Ai chưa biết xin Google hoặc tìm đọc trong Thanh Tịnh Đạo.   

Túm lại là, “Khi các ngươi ở một mình trong rừng sâu, trong nhà vắng, chỗ cô quạnh không người mà có lòng sợ hãi thì hãy nhất tâm niệm tưởng đến Như Lai, bậc Chánh Đẳng Giác; niệm tưởng đến Chánh Pháp được khéo thuyết giảng; niệm tưởng đến chúng Tăng là những bậc khéo hành trì. Nếu không nhớ đến Như Lai thì hãy niệm Pháp, nếu không nhớ đến Pháp thì hãy niệm Tăng, nếu không nhớ đến Tăng thì niệm Như Lai. Nếu làm đúng như vậy thì sự sợ hãi sẽ biến mất. Hãy tâm niệm rằng Như Lai là người không còn phiền não, không còn sợ hãi nữa, và Chánh Pháp là con đường dẫn đến sự chấm dứt sợ hãi, chấm dứt phiền não, và Tăng chúng là những người đang đi trên con đường dẫn đến sự chấm dứt phiền não, chấm dứt sợ hãi...” 

 



 

(*) http://nguyentamthuong.com/sach/xinduocnhumattroi.php

 

Sunday, September 4, 2022

Kinh Thôn Tiên (Trung Bộ Kinh 116)

Kinh Thôn Tiên (Isigili Sutta). 

Thôn Tiên không phải là một thôn nào đó toàn tiên nữ. Mà 'thôn' ở đây có nghĩa là nuốt trộng, nuốt chửng, nuốt nguyên con, nuốt trọn gói.

Năm trăm vị Phật Độc Giác đã từng cư trú ở Isigili trong một thời gian dài. Người ta thấy họ khi họ vào núi nhưng vào khuất bên trong thì không thấy nữa nên nói rằng núi đã nuốt chửng các nhà hiền triết và vì vậy nó có tên là Isigili (Isī gilatī ti = Isigili).

Chú giải sư Buddhaghosa cho biết thêm rằng khi các vị Độc Giác Phật khất thực trở về thì tảng đá mở ra như một cánh cửa cho họ vào. Bên trong tảng đá họ đã tự làm cho mình nơi trú ẩn.
Bên cạnh "Thôn tiên" này có một tảng đá đen tên là Kālasilā

Kālasilā?
Trong Tiểu Kinh Khổ Uẩn, (Kinh Trung Bộ số 14), đoạn 179, có nói một số lượng lớn mấy ông theo Ni Kiền Tử (Nigantha) sống tại Kālasilā, không bao giờ ngồi xuống, trải qua những cơn đau quỷ khốc thần sầu, theo lời dạy của Nigantha Nātaputta. Đức Phật hỏi họ về những thực hành của họ và giảng cho họ bài Tiểu Kinh Khổ Uẩn và sau này Ngài kể lại cho ông hoàng Mahānāma nghe.
Link bài kinh đó ở đây: https://vietheravada.net/kinhdien/MNdoichieu/MN-14.htm

Isigili cũng là hiện trường vụ tự sát của hai vị Godhika và Vakkali và cũng là nơi bọn côn đồ tấn công sát hại ngài Moggallāna (Mục Kiền Liên). Chúng bằm nát ngài như tương, tưởng ngài chết, chúng bỏ đi. Ngài dùng định lực về đảnh lễ Phật và nhập diệt tại Kāḷasilā. Lễ trà tỳ ngài được tổ chức trọng thể. Phật cho thu gom xá lợi của ngài và dựng tháp thờ trong Veḷuna

Tìm hoài trên mạng không thấy hình Thôn Tiên Isigili mà chỉ thấy video mờ nhạt của ngọn núi, kèm theo hình những xá lợi của ngài Mục Kiền Liên. Link ở đây:
https://www.youtube.com/watch?v=NoJas_IrA0s

Nội dung bài kinh này nói gì? Đức Thế Tôn đã kể lại nguyên do ngọn núi có tên là Isigili, Ngài nêu lên danh hiệu của một số chư Phật độc giác, nói lên lời tán thán. Do câu Phật ngôn sau cùng của kinh nầy nên tại Tích Lan Kinh Thôn Tiên được trì tụng như một bài kinh cầu an.

Xem bài kinh ở đây:
https://vietheravada.net/kinhdien/MNdoichieu/MN-116.htm

Nghe tụng Pali bài kinh này ở đây:
https://www.youtube.com/watch?v=imxq-Cr_P80

KỆ TỤNG
Khi ở thành Vương xá
Từ đỉnh núi Thôn tiên
Phật chỉ các ngọn núi
Vây quanh thành Vương xá:
Ve-bhā-ra (Phụ trọng)
Pan-da-va (Bạch thiện)
Ve-pu-lla (Quảng phổ)
Gijja-kā-ta (Linh thứu)
Những núi này xưa kia
Ðều mang những tên khác
Duy có tên Thôn tiên
Trước sao nay vẫn vậy.
Do đâu có tên này
Là I-si-gi-li (Thôn tiên)?
Xưa năm trăm Ðộc giác
Tu trong này khá lâu.
Họ đã vào trong núi
Rồi không thấy trở ra
Nên quần chúng bảo nhau:
Núi này nuốt (thôn) ẩn sĩ.
Và Phật kể danh xưng
Mười ba vị độc giác
Ðã trú trong núi ấy
Cùng nhiều ẩn sĩ khác.
Họ là những tinh hoa
Của tất cả hữu tình
Ðã nhổ mũi tên khổ
Và dứt sạch tham ái;
Ðã tự mình chứng đắc,
Ðã đoạn tận tái sinh
Ðã từ bỏ chấp thủ
Nguồn gốc của khổ đau;
Ðã đánh bại quân ma,
Ðã đoạn trừ tai nạn
Có can đảm phi thường
Thọ hình hài sau chót
Những con người vô cấu
Ðã đoạn hữu kết sử,
Ðã thắng mọi chiến trận
Ðã đạt đến Niết-bàn.

Thursday, September 1, 2022

Đọc Kinh Vương Tử Bồ Đề

 


Bài Kinh 85 Trung Bộ Kinh- Kinh Bồ Đề Vương Tử thú vị ghê. Mô tả gần như trọn gói quá trình chứng đạo và hoằng pháp đầu tiên của Đức Phật.

-----
* Ông Vương Tử Bồ Đề này quy y Phật 3 lần khi còn trong bụng mẹ và khi bà vú ẵm nách (Đoạn 346).
Theo Chú giải, ông Vương tử Bồ-đề không con, mong muốn có một con trai. Ông nghe nói cúng Phật thì có thể thỏa mãn ước nguyện, nên trải một tấm vải trắng và nguyện: nếu Phật dẫm lên tấm vải, thì ông sẽ có con trai; nếu Phật không dẫm lên tấm vải thì không. Thế nhưng Phật đã không dẫm lên tấm vải, bởi biết do ác nghiệp quá khứ nên ông không thể có con. Kiếp xưa vợ chồng ông là thương buôn chìm tàu dạt trên đảo hoang. Không có gì ăn họ ăn toàn trứng chim suốt. Do tội ăn trứng, lúc ăn thì cũng biết mình ăn mầm sống, nên đời đời sinh ra không con. (Có lẽ bạn nào hiếm muộn cũng không nên ăn trứng). Hơn nữa, Ngài không làm như vậy bởi nếu thiên hạ cứ vì cung kính chư tăng mà được thỏa nguyện thì sau này họ sẽ không cung kính nữa nếu mong cầu của họ không được đáp ứng. (Đoạn 325)
------
Đoạn 327-328 nói về quá trình học với những vị thầy: Alara Kalama, Uddaka Ramaputta, chứng Phi tưởng phi phi tưởng.
Ngài học hết bài của mấy ổng, tốt nghiệp hạng xuất sắc, được giữ lại trường giảng dạy luôn. Ông thầy Uddaka Ramaputta nói: "Tôi như thế nào, Hiền giả là như vậy; Hiền giả như thế nào, tôi là như vậy. Nay hãy đến đây, Hiền giả, hai chúng ta hãy chăm sóc hội chúng này!"
Nhưng Ngài chê: "Pháp này không hướng đến yểm ly, không hướng đến ly tham, không hướng đến đoạn diệt, không hướng đến an tịnh, không hướng đến thượng trí, không hướng đến giác ngộ, không hướng đến Niết-bàn, mà chỉ đưa đến sự chứng đạt Phi tưởng phi phi tưởng xứ".
Rồi Ngài bỏ đi tiếp.
-----
Ngài nghĩ rằng nếu muốn chứng đắc cần phải buông bỏ những khát vọng về thân cũng như về tâm.
"Cũng vậy, này Vương tử, những Tôn giả Sa-môn hay Bà-la-môn sống xả ly các dục về thân, những gì đối với các vị ấy thuộc các dục, như dục tham, dục ái, dục hôn ám, dục khác vọng, dục nhiệt não, về nội tâm được khéo đoạn trừ. Nếu những Tôn giả Sa-môn hay Bà-la-môn này thình lình cảm thọ những cảm giác chói đau, khổ đau, kịch liệt, khốc liệt, các vị ấy có thể chứng được tri kiến vô thượng Chánh Ðẳng Giác. Và nếu những Tôn giả Sa-môn hay Bà-la-môn này không thình lình cảm thọ những cảm giác khổ đau, kịch liệt, khốc liệt, các vị này cũng có thể chứng được tri kiến vô thượng Chánh Ðẳng Giác. Này Vương tử, đó là ví dụ thứ ba, vi diệu, từ trước chưa từng được nghe, được khởi lên nơi Ta."
Sau đó là quá trình hành xác, tu thiền nín thở, nhịn ăn vv.. đến sắp chết, chư thiên vẫn tìm cách duy trì sự sống của Ngài. Và cuối cùng Ngài ăn trở lại, vì có khổ hạnh đau đớn cũng không thể chứng đạo.
--------
Từ đoạn 335 bắt đầu nói về quá trình đắc chứng Tam Minh của Ngài.
"...Này Vương tử, đó là minh thứ ba mà Ta đã chứng được trong canh cuối, vô minh diệt, minh sanh, ám diệt, ánh sáng sanh, do Ta sống không phóng dật, nhiệt tâm tinh cần."
Ngài dạy muốn tu chứng phải có 5 tinh cần chi:
1. Tin Phật;
2. Có sức khỏe, ít bệnh;
3. Trung thực không gian trá;
4. Siêng năng từ bỏ các bất thiện và tu tập thiện pháp;
5. Có trí tuệ về sự sinh diệt của các pháp.
Nếu như vậy thì vị ấy có thể đắc lậu tận trong bảy năm. Cũng có thể là sáu, năm, bốn, ba, hai, một năm, cho đến bảy tháng, sáu, năm, bốn, ba, hai, một, nửa tháng, cho đến bảy đêm ngày. Lại có thể có người được giảng dạy buổi sáng thì buổi chiều đã chứng đắc. (Đoạn 345)
------
Sau khi chứng đạo, Ngài thấy rằng thật khó mà nói cho thế gian hiểu đạo của Ngài.
"Pháp này do Ta chứng được, thật là sâu kín, khó thấy, khó chứng, tịch tịnh, cao thượng, siêu lý luận, vi diệu, chỉ người trí mới hiểu thấu. Còn quần chúng này thì ưa ái dục, khoái ái dục, ham thích ái dục. Ðối với quần chúng ưa ái dục, khoái ái dục, ham thích ái dục, thật khó mà thấy được định lý Idapaccàyata Paticcasamuppada (Y Tánh Duyên Khởi Pháp); sự kiện này thật khó thấy; tức là sự tịnh chỉ tất cả hành, sự trừ bỏ tất cả sanh y, ái diệt, ly tham, đoạn diệt, Niết-bàn. Nếu nay Ta thuyết pháp mà các người khác không hiểu Ta, thời như vậy thật khổ não cho Ta, như vậy thật bực mình cho Ta!"
Pháp do Ngài chứng mà Ngài còn thấy khó nói nữa, vậy mà các facebookers chúng ta biết tí xíu như hột mè lại cứ thích vanh vách giảng cho người này người kia kiểu khoe pháp. :)))
-----
Phạm Thiên Sahampati đã thỉnh Ngài thuyết pháp. Nếu không có ông này có lẽ chúng ta giờ cũng mù tịt về đạo Phật. Đời đời nhớ ơn ổng sống mãi trong đạo nghiệp của chúng ta. 🙂 . Ổng nói, căn cơ chúng sanh đủ kiểu đủ cỡ như hoa sen trong hồ, có người này người kia, xin Ngài hãy từ bi mà thuyết. (Đoạn 339). Nếu như ngài Sahampati xuống vào thời này, ắt sẽ nói, còn có loại sen đột biến nữa thưa Phật....
------
Và Ngài nói với Phạm Thiên Sahampati một bài kệ
‘Apārutā tesaṃ amatassa dvārā,
Ye sotavanto pamuñcantu saddhaṃ;
Vihiṃsasaññī paguṇaṃ na bhāsiṃ,
Dhammaṃ paṇītaṃ manujesu brahme.
Sở dĩ mình ghi Pali ra đây, vì bên PG Tích Lan cho rằng bài kệ này là gần giống như câu thần chú hộ thân, khi nào trong cuộc sống gặp sự rắc rối cần sự suôn sẻ, cứ chuyên tâm tụng câu này trong thời gian ngắn thì cái gì cũng xong. Nếu không giải quyết được thì tối thiểu cũng được sự yên tâm.
Nếu trong tiếng Việt có những bài thơ đọc từ dưới lên vẫn đầy đủ ý nghĩa và giữ nguyên nghĩa thì bài thơ Pali này cũng đặc biệt như vậy.
HT Thích Minh Châu dịch Việt:
Cửa bất tử rộng mở, cho những ai chịu nghe.
Hãy từ bỏ tín tâm, không chính xác của mình.
Tự nghĩ đến phiền toái, Ta đã không muốn giảng,
Tối thượng vi diệu pháp, Giữa chúng sanh loài Người.
(Ôi Phạm thiên)
Sư GN dịch:
"Cánh cửa bất tử nay đã được mở ra, những ai có tai để nghe xin mở rộng niềm tin của mình. Từ lâu lắm rồi (pagunam: thời gian rất dài) chỉ nghĩ đến chuyện mệt mỏi (Vihimsasaññī), nên ta đã không có nói pháp vi diệu cho chúng sinh, này Phạm Thiên (Brahme). Dịch ngược lại từ hàng cuối cùng lên nghĩa vẫn giống nhau: Này Phạm Thiên, từ lâu lắm rồi, chỉ nghĩ đến mệt mỏi, pháp này là pháp ngược dòng, nói cho người nghe không phải là chuyện dễ dàng, đơn giản, nên ta đã không có lòng nói pháp.
Câu Pāḷi này đặc biệt là dịch ngược từ hàng cuối cùng và chữ cuối cùng, câu số 1 xuống câu số 4 và câu số 4 lên câu số 1 đều nghĩa giống nhau; đọc ngược cũng được đọc xuôi cũng được, chính là lý do giúp cho mọi sự được suôn sẻ giống như bài kệ này, trên xuống hay dưới lên, kiểu nào cũng ok." (Trích NKCBK)
Đó là những gì thú vị của bài kinh. Mời quí vị thưởng thức Pali -Việt ở đây:

Saturday, July 16, 2022

KINH TẠNG VÀ CHÚ GIẢI

 

I. Luật Tạng (Vinayapiṭaka) có 8 quyển. Chú giải là Samantapāsādikā (1)

 

II. Kinh tạng (Suttantapiṭaka) có 25 quyển:

1.Trường Bộ Kinh (Dīghanikāya) có 3 quyển. Chú giải là Sumaṅgalavilāsinī (2)

2. Trung Bộ Kinh (Majjhimanikāya) có ba quyển. Chú giải là Papañcasūdanī (3)

3. Tương Ưng Bộ Kinh (Saṃyuttanikāya) có 5 quyển. Chú giải là Sāratthapkāsinī (4)

4. Tăng Chi Bộ Kinh (Aṅguttaranikāya) có 5 quyển. Chú giải là Manorathapūranī. (Hoàn Thành Điều Ý Nguyện) (5)

5. Tiểu Bộ Kinh (Khuddakanikāya) có 9 quyển.

- Tiểu Tụng Kinh (Khuddakapāṭha), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthajotikā (Siêu Lý Quang Minh) (6)

- Pháp Cú Kinh (Dhammapada), có kinh sách Chú Giải gọi tên là

Dhammapadaṭṭha (7)

- Tự Thuyết Kinh (Udāna), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (8)

- Như Thị Ngữ Kinh (Itivuttaka), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (8)

- Kinh Tập (Suttanipāta) có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthajotikā (9)

- Thiên Cung Sự Kinh (Vimānavatthu), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (10)

- Ngạ Quỷ Sự Kinh (Petavatthu), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (11)

- Trưởng Lão Tăng Kệ (Theragāthā), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (12)

- Trưởng Lão Ni Kệ (Therīgāthā), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải) (13)

- Bổn Sinh (Jātaka), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Jātakaṭṭhakathā (14)

- Đại Xiển Minh (Mahāniddesa), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Saddhammapajotikā (Chánh Pháp Quang Minh) (15)

- Tiểu Xiển Minh (Cullaniddesa), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Saddhammapajotikā (Chánh Pháp Quang Minh) (16)

- Vô Ngại Giải Đạo (Paṭisambhidāmagga), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Saddhammapakāsinī (17)

- Thí Dụ Kinh (Apadāna) (Thánh nhân ký sự) , có kinh sách Chú Giải gọi tên là Visuddhajanavilāsinī (18)

- Chủng tộc chư Phật (Buddhavaṃsa), có kinh sách Chú giải gọi tê là Madhuratthavilāsinī (19)

- Tiểu Nghĩa Kinh (Cariyāpiṭaka) (Hạnh Tạng), có kinh sách Chú Giải gọi tên là Paramatthadīpanī (Chánh Pháp Minh Giải) (20)

Thêm:

-[Cẩm Nang Học Phật (Nettipakaraṇa)]

-[Tam Tạng Chỉ Nam (Peṭakopadesa)]

-[Milinda Vấn Đạo (Milindapañhā)

 

III. Vô Tỷ Pháp Tạng (Abbhidhamma Piṭaka) có 12 quyển và Kinh Sách Chú Giải gồm: 

(a) Bộ Pháp Tụ (Dhammasaṅgani) có kinh sách Chú giải tên là
 Aṭṭhasālinī (21)

(b) Bộ Phân Tích (Vibhaṅga) có kinh sách Chú giải tên là Sammohavinodanī (22)

(c) Bộ Ngữ Tông (Kathāvatthu)

(d) Bộ Chất Ngữ (Dhātukathā)

(e) Bộ Nhân Chế Định (Puggalapaññatti)

(f) Bộ Song Đối (Yamaka)

(g) Bộ Phát Thú (Paṭṭhāna)

Từ bộ (c) – (g) có Kinh sách Chú giải kết tập lại với nhau gọi là Paramatthadīpanī (Siêu Lý Minh giải), một vài nơi gọi là   Pañcappakaṇaraṭṭhakathā (Chú giải Bộ Ngũ Kinh) (23)

Cả 45 quyển Kinh Tam Tạng có 23 quyển Kinh Sách Chú giải.

Wednesday, May 18, 2022

MẠT PHÁP



MẠT PHÁP


Mạt pháp, nghĩa là kinh tạng sẽ bị lãng quên, giáo pháp không được người ta tầm cầu nghiên cứu học hiểu và hành trì.

Chỉ cần gõ mấy chữ "lễ Phật Đản 2022" trên Facebook thì sẽ thấy đó đây hình ảnh tưng bừng lễ Phật Đản. Rất nhiều hình ảnh cho tôi cái cảm giác đang có một thứ đạo nào đó thật quái dị mà người ta tưởng là đạo Phật.

Ngài -- Đức Phật -- khi còn là thái tử đã lặng lẽ bỏ cung vàng điện ngọc ra đi trong đêm, 6 năm khổ hạnh rừng sâu. Giờ đây người ta rước ngài lên xe hoa rực rỡ chở về nơi rực rỡ hơn cung vàng điện ngọc. Rồi người ta làm sân khấu sặc sỡ lòe loẹt, treo đèn kết hoa và tổ chức văn nghệ múa may quay cuồng nơi đó.

Bốn mươi năm độ sinh, Ngài một bát 3 y, chân đất đi khất thực. Giờ lũ chúng sinh nhân danh con Ngài ăn mặc vàng đỏ như... tề thiên, múa lân, diễu hành trên phố.

Trong đời của mỗi vị Phật có tối thiểu một lần họp mặt đại chúng tỳ kheo vào Rằm tháng Giêng, tất cả đều tập họp lại đó để nghe Đức Phật thuyết cương lĩnh giáo pháp:

Không làm các điều ác,
thực hiện các hạnh lành,
giữ gìn tâm trong sạch,
sa môn thường kham nhẫn
không hãm hại một ai,
sống thu thúc lục căn,
uống ăn thường tiết độ,
sống nhàn tịnh độc cư
tỉnh thức không mê ngủ.

Cương lĩnh giáo pháp của Ngài: thu thúc lục căn, sống tri túc, nhàn tịnh, độc cư, tỉnh thức... đó mới là tỳ kheo. Còn nay thì sao? Hình như những người chúng ta gặp và vẫn tưởng, dường như không phải....

Lời trăn trối của Ngài trong kinh Đại Bát Niết Bàn còn đó, mà chẳng ai nghe:
- Này các Tỷ-kheo, khi nào chúng Tỷ-kheo không ưa thích làm thế sự, không hoan hỷ làm thế sự, không đam mê làm thế sự, thời này các Tỷ-kheo, chúng Tỷ-kheo sẽ được cường thịnh, không bị suy giảm.
-Này các Tỷ-kheo, khi nào chúng Tỷ-kheo không ưa thích quần tụ, không hoan hỷ quần tụ, không đam mê quần tụ, thời này các Tỷ-kheo, chúng Tỷ-kheo sẽ được cường thịnh, không bị suy giảm.

Một số bạn tôi nhìn thấy những thước phim, ảnh này mà bày tỏ sự ngạc nhiên cùng bất mãn. Không có gì lạ đâu, Ngài cũng có nói giáo pháp của Ngài vẫn còn đó nhưng sẽ có ngày không còn ai biết đến, và người ta sẽ biết theo dạng "hàng nhái". Hình tướng người tu sĩ Phật Giáo cũng sẽ dần khác xưa.

Này các bạn tôi, nếu trong lòng các bạn cảm thấy có gì bất mãn, chướng ngại với hình thái đạo Phật và người đại diện cho tăng đoàn hôm nay, hãy nhớ rằng, chúng ta chỉ có một Bậc Đạo Sư duy nhất, và đạo Phật là những lời dạy của Ngài. Hãy ghi nhớ câu cuối cùng của Ngài,-- “vayadhammā saṅkhārā, appamādena sampādetha.”-- các pháp là vô thường, hãy tinh tấn, chớ có dể duôi. (Nghĩa là mọi thứ trên đời này đều không bền vững, sẽ biến hoại, sẽ không thường còn; hãy nỗ lực tu tập, hãy thận trọng, không sống dễ dãi, không sống tùy tiện, không sống khinh suất hay sống bất chấp...)
Vesak 2022
Nhị Tường 
(Bà già khó chịu)

Wednesday, December 8, 2021

Bồ Tát

Bồ Tát -- tiếng Pāḷi là Bodhisatta, tiếng Sanskrit là Bodhisatvā

Bodhi: giác, giác ngộ; satta, satvā: chúng sanh hữu tình

Người Trung Hoa phiên âm ra là Bồ Đề Tát Đỏa ( chữ satvā đọc là ‘sát toa’); gọi gọn lại là Bồ Tát

Bồ Tát = Giác Hữu Tình: là chúng sanh ý thức được giác ngộ. Chỉ mới ý thức thôi, đang trên đường tìm cầu sự giác ngộ, chứ không phải là chúng sanh đã giác ngộ. Họ ý thức sự giác ngộ này trên ba cơ sở: Bịnh,  Lão, Tử. Và thế là họ đi tầm cầu con đường thoát ra khỏi Bịnh, Lão, Tử.



Tuesday, November 30, 2021

Dông dài trai tăng

Mẹ tôi lấy chồng năm hai mươi tuổi. Ở cái tuổi mà như ai đó từng ví von quăng con búp bê là đi lấy chồng. Đó là một năm sau khi ba tôi từ ngoài Bắc vào.

Khi tôi sinh ra thì ông bà ngoại đã mất. Tôi chưa từng được nghe kể lại rằng ngày ấy ông bà ngoại có la mắng mẹ không khi mẹ lấy một người theo đạo Thiên Chúa. Tôi chỉ biết nhà ngoại là gia đình thâm tín Tam Bảo. Những người dì của tôi ăn chay một tháng mấy ngày, nhà ngoại tôi có cúng dường đất cho một ngôi chùa. Và giờ đây vùng đất bên hông chùa ấy cũng là nơi an nghỉ của ông bà ngoại, cậu, mợ tôi.

Ký ức về tuổi thơ, tôi chỉ còn nhớ những ngày Chủ Nhật, ngày lễ Phục Sinh hay Giáng Sinh, mẹ tôi ngồi trước bàn trang điểm, mặc áo dài, thoa son đánh phấn, nước hoa thơm lừng. Tôi chạy đến bên cạnh mẹ để mẹ xịt cho tí nước hoa lạnh lạnh trên đầu. Và rồi một lát sau, ba đưa mẹ và tôi đến nhà thờ.

Thế rồi tôi lớn lên trong mười điều răn của Chúa. Đạo Phật của tôi chỉ là những lần về nhà ngoại ăn đám giỗ, nhìn các dì mặc chiếc áo tràng thắp hương trước bàn thờ tổ tiên.

Khi tôi vào lớp 6, ngôi trường tôi học nằm bên cạnh chùa. Đạo Phật trong tôi là một bà bán chè trong đất chùa. Hết tiết học là tôi chạy ra đó, ngồi trên cái băng ghế dài, thưởng thức ly chè đá lạnh. Nhiều lúc tan học tôi không về nhà, mà lê la bên hành lang hông chùa, xoãi người nơi hàng hiên gạch hoa mát lạnh láng bóng, dưới giàn hoa sử quân tử thơm ngát. Thầy trụ trì (HT Trừng San) thấy vậy dắt vô sau liêu cho ăn cơm cháy, dạy đọc kinh Sám Hối, đọc Chú Đại Bi.

Hết cấp II, lên cấp III, tôi thảng hoặc ghé lại ngôi chùa xưa. Và rồi tôi quên mất những bài kinh, chỉ thỉnh thoảng thèm miếng cơm cháy. Tôi lại đi lễ nhà thờ. Chỉ để nghe hát thánh ca, quỳ trước bàn Chúa mà tôi chỉ thích ngắm những bình hoa thật đẹp các Xơ cắm nơi bàn thờ. Thế rồi, lần xưng tội cuối cùng của tôi khi đó là trước lễ cưới vài hôm, năm 1988. Sau đó, Chúa cũng như chùa, đã trở thành một quá khứ nhạt nhòa.

Rồi một ngày của năm 1999, do duyên tình cờ tôi vấp phải một trang web Phật Giáo. Cũng bởi có một giấc mơ lui tới một ngôi chùa, và có những nhân vật rất quen thuộc nào đó trong mơ cứ theo tôi nhiều năm tháng. Tôi đi tìm ngôi chùa trong mơ của mình trên mạng. Tôi đọc, tôi làm website Phật Giáo, và cũng qua muôn trùng nhân duyên, cuối cùng khá muộn màng, tôi tiếp cận được PG Nguyên Thủy, dù rằng hơn một lần chạm mắt, chạm tay vào giáo lý này trước đó. Cũng từ ngày đó bỗng có nhiều bạn bè bên nhóm PGNT hơn.

Một ngày tình cờ, đi cùng nhóm bạn, tôi có duyên gặp và đảnh lễ ngài HP. Ngài nhìn tôi và bỗng hỏi tôi có tin vào kiếp trước kiếp sau không. Riêng ngài, ngài tin vào điều đó. Cho tới hôm ấy tôi mới nhận ra ngôi tịnh xá ngài ở, hệt như trong giấc mơ đã theo tôi nhiều năm.

Một lần, tôi cũng tháp tùng đoàn hành hương dâng y bên Miến Điện. Dù học Phật đầy đầu, đi chung chuyến với họ, hình thức trang phục màu trắng giống nhau, cũng đặt bát, cũng dâng y, nhưng khi đó tôi mới thấy rõ sự lạc loài của mình. Tôi thấy mình khác mọi người từng chi tiết nhỏ về tâm lý.

Rồi cách đây mấy hôm, Đông Phương, một cô bạn 'trong pháp' chơi với nhau trên 20 năm bỗng share một câu tút "4 năm qua mau. Dì mình bây giờ đã là Sư Cô". Rồi thì cách đây mấy tháng, một người bạn cũ có bố vừa qua đời, xem hình trên FB thì bố bạn cũng là một tu sĩ. Rồi thì vài người bạn FB cũng xuống tóc cát ái từ thân, hỏi ra thì cũng có mẹ có cha, có chị có em đi tu. Mới hôm qua kia, VV, một cháu trên FB nói chuyện, hồn nhiên kể về một người thân "Sư con đó cô...". Nói tóm lại, ai cũng có một truyền thống gia đình, bà ngoại đi chùa dắt mẹ đi chùa, mẹ đi chùa dắt con đi chùa... Chỉ có tôi, lý lịch trích ngang là trụi lủi đơn độc, để thâm nhập vào giáo pháp này phải mất đến gần mười mấy năm.

Không thể để con cháu mình phải mất ngần ấy thời gian. Vì thế tôi nhờ Silavati Nhi, một bạn đạo trên FB thiết cho tôi một lễ trai tăng. Dã Quỳ biết được hoan hỷ hòa âm rùm rụp luôn. Tôi muốn mai sau bé Khải Như sẽ nói với mọi người, con theo PGNT bởi vì ngoại con đi chùa dắt mẹ con đi chùa, mẹ con đi chùa dắt con đi chùa. Vì vậy hôm nay, giữa Sài Gòn đang bùng lên lần thứ tư cơn đại dịch Covid, tôi dắt các con tôi đến Thiền Viện Nguyên Không...

Thành kính tri ân tất thảy, không thể kể xiết _()_ 
 -------


TB:
Những ghi chú của Nhi:
- Em nấu buổi sáng bún bò - Trưa nhà bếp nấu - Và dâng 1 bộ y
-Vật dụng dư bao nhiêu là dồn cho bữa trưa ạ
- (Chiều hôm qua) Nhà bếp đi chợ dùm rồi, ướp này nọ xong rồi, chiều hầm xương
Sáng mai nổi lửa lên!
(Sáng nay)
-Em hùn làm món canh đu đủ nè
-Mứt dừa là chị bếp làm
-Em gái em làm mâm trái cây và bánh

Dưới đây là hình ảnh và videos Silavati Nhi gởi cho:


Buổi sáng:










Buổi trưa 











































Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...