Showing posts with label kỷ niệm. Show all posts
Showing posts with label kỷ niệm. Show all posts

Tuesday, July 18, 2023

Hồ bơi nhỏ đã mất


Rời Nha Trang vào SG, có cô bạn cùng quê cùng phường vào SG cùng năm. 
Nơi cô bạn ở có một hồ bơi nhỏ, thỉnh thoảng hai đứa cùng nhau tung tăng dưới nước.

Thế rồi biển đời dâu bể, cô bạn lại lần nữa chuyển dời, đến một nơi không có hồ bơi nhỏ. 

7/2023

--------------------

Sài Gòn có hồ bơi nhỏ
ta ru thân mình dạt dào
nửa đời dạt xô dâu bể
ta trôi, biết về nơi đâu

Sài Gòn có hồ bơi nhỏ
ta mơ về một mùa hè
ngày ngày đuổi theo con sóng
vớt chút rong buồn trên tay

Sài gòn có hồ bơi nhỏ
nước xanh màu biển quê nhà
cụ già ngồi nơi ghế đá
ta nghe hiu hắt ngày sau...
(18-11-2020)

Sunday, June 11, 2023

AI sửa hinh


Nhặt một tấm hình cũ của hai chị em, nhờ AI sửa giúp. Thật khó nhận ra mình ngày ấy mà chị Phương Thảo nhìn hình thì nói vẫn nhớ những nét của hai chị em. 

Đó là những ngày trước 1975. Chụp dưới gốc cây (ô ma thì phải) trước nhà ông bà ngoại trong Thành Diên Khánh. Chị Tuyền mặc cái váy da.

Nếu như ngày đó, cuộc sống chẳng có chính biến, có lẽ Ba sẽ không mất sớm vì bệnh và tương lai những đứa con cũng không mờ mịt một đoạn đời buồn. 

Chư hành vô thường!


Saturday, January 14, 2023

Hăm ba tháng Chạp, tôi nhớ.

Sau bữa cơm chiều là má sẽ cời hết tro trong hai chiếc lò. Rồi má dùng cái chổi nhỏ để quét sạch bụi trên cái bếp màu xi măng tối. Má sẽ nói, tối nay người ta đưa ông Táo nè. Nhà tôi không có cúng đưa ông Táo, nhưng má luôn hoài niệm về những lần đưa ông Táo nào đó ở nhà ngoại. Má vẫn hay bần thần vào những lúc như thế này. Rảnh rang, má lại làm mứt dừa, mứt gừng, kẹo hạt sen, bánh thuẫn. Chị Bích bên kho dầu vẫn hay qua nhà tôi giúp đổ bánh thuẫn. Chị rất thích công việc này, và luôn chứng tỏ mình lành nghề. Bánh thuẫn đổ xong thì má sẽ lót giấy báo trên một cái sàng tre. Chất bánh lên sàng và đặt trên bếp. Bên dưới là bếp không còn than cháy nữa, mà chỉ còn tro nóng. Má hong sấy những chiếc bánh này thật khô trước khi bỏ vào hũ cất để dành cho mấy ngày tết. Thỉnh thoảng má cũng hong những viên kẹo hạt sen cho thật khô theo cách này. Kẹo hạt sen làm bằng đậu tây, má nấu chín xay nhuyễn bằng cái cối xay cơm. Cái cối xay cơm có cái tay nắm màu đỏ, có từ khi chúng tôi còn chưa biết ăn cơm. Đậu chín sên với đường cho đến khi đặc lại, vê thành những viên tròn. Rồi má cắt tua rua những tờ giấy bóng kiếng màu đỏ hoặc giấy bóng đục nhiều màu, cho viên đậu vào gói và vặn lại hai đầu. Lâu rồi tôi không còn gặp lại loại giấy bóng kiếng này. Ngày xưa thời tiểu học tôi thường nhận được phần thưởng gói bằng giấy này, rất đẹp, rất bắt mắt. Không biết bây giờ còn ai làm kẹo hạt sen bằng đậu, và nếu có thì không biết sẽ gói bằng giấy gì.

Vào Sài Gòn thỉnh thoảng tôi vẫn đổ bánh thuẫn. Nhớ có lần đã mười hai giờ khuya, tôi hỏi, má ăn bánh thuẫn không. Ở đâu có mà ăn. Con làm đó. Má lồm cồm ngồi dậy, mặt rạng rỡ ăn một lần mấy cái bánh lúc gần một giờ sáng. Hai năm nay không còn má, khuôn bánh thuẫn đã bị nứt, tôi không còn ý định mua cái mới. Băng qua đường là siêu thị, bánh Danisa ngon hơn bánh thuẫn, và không phải khó khăn để bảo quản tránh yểu tránh mốc.
Có năm má nhìn tôi đổ bánh thuẫn, làm mứt dừa, mứt gừng, má nói, má không muốn làm mứt nữa. Má nói, ngày đó má cứ săm soi mấy chảo mứt, so sánh với hàng xóm xem nhà ai làm mứt trắng hơn. Cứ ngồi canh chảo mứt mà không về ở bên cạnh bà ngoại lúc bà ngoại qua đời. Từ đó mỗi lần làm mứt là những lần gợi cho má nhớ chuyện buồn. Tôi cũng nhớ một lần đang ngồi làm mứt, nhà chú Quang đối diện có tiếng lao xao. Đêm đó là hăm bốn tháng Chạp. Chú Quang ra đi. Có lẽ, ngày Tết thường là những ngày buồn.
Ở Sài Gòn đã năm cái Tết, tôi vẫn không hình dung rõ ràng Tết Sài Gòn ra sao. Vài lần đến Bến Bình Đông để ngắm hoa và dang nắng, chứ tôi chưa từng ra đường hoa để chụp cho mình một tấm hình. Tối nay, tôi ra Sài Gòn để một lần ngó cho kỹ cái tết Sài Gòn.
Ngày xưa Sài Gòn chiều thứ bảy là nam thanh nữ tú ăn mặc rất đẹp lả lướt trên phố. Chỉ cần mình đi phía sau lưng họ là hít hà nước hoa thơm ngát cả cây số. Tối nay ra phố người đông nghịt, khẩu trang kín mít vẫn nghe mùi bụi xe, đi một lát là cảm thấy như muốn ngộ độc khí thải. Đoạn đường về thì thoải mái nhẹ nhàng hơn, vì đi rất lâu sau… một chiếc lưng trần
Hai bên đường CMT8 người ta bày bán đầy lá dong và lạt. Con gái nói, con tưởng là lá chuối chớ. Tôi chưa từng gói bánh chưng nên các con tôi cũng không biết lá dong. Những hàng lá dong ế ẩm! Chắc rồi đây cũng chẳng còn ai ngồi gói bánh chưng khi siêu thị bán đầy, ép chân không thật đẹp thật sạch sẽ an toàn. Chạy mãi trên đường tìm hương Tết, chỉ thấy những quán xá ế ẩm và những khuôn mặt buồn bã âu lo. Đi ngang nhà văn hóa TN thì đông ngợp. Những cây mai giả vàng rực rỡ. Lớp lớp người chen chúc vào trốn khổ tìm vui. Đường hoa thì chưa bài trí gì. Vài anh công nhân đang sửa soạn cho những ngày sắp tới, đây đó dăm ba con mèo con. Chưa thấy “linh vật độc lạ” của Sài Gòn năm nay như thế nào.
Dừng đèn đỏ trên đường Pasteur, tôi thấy một người mẹ trẻ và đứa con ngồi ngay bên đường. Dưới ánh đèn đường, đứa con banh vở ra nắn nót trên giấy, người mẹ ngồi đếm lại những tờ vé số. Bên vệ đường CMT8, một người đàn bà ngồi đang bóc cái gói gì đó đưa lên miệng, có lẽ là bữa ăn chiều, đã hơn 8 giờ tối.
Khuya hăm ba tháng Chạp, tôi mở cửa ra ban công tưới cây. Một con bướm giật mình vỗ cánh bay lên đậu ngược trên trần nhà. Nhìn con bướm trong đêm, chẳng thấy có vẻ gì là hoa bướm mùa xuân. Gió xuân chẳng có, bướm xuân cũng không, vậy mà bỗng dưng nhớ vu vơ câu thơ của Lý Bạch: "Tá vấn thử hà nhật, Xuân phong ngữ lưu oanh" (Xin hỏi hôm nay là ngày nào, mà chim oanh trò chuyện trong gió xuân)
Sài Gòn, hăm ba tháng Chạp

Monday, September 12, 2022

Chia tay Đích Lư

Hình chụp bên cạnh tủ sách ở căn nhà cũ 40 Hồ Xuân Hương



Với bé Bống, trước nhà 9B Lê Chân

Chính thức tiễn em -- con chiến mã đã gắn bó 29 năm đến giờ.

Người ta bỏ ra 6 chẹo gưỡi năn nỉ xin cưới em. Hồi đó cưới em giá xem xém hơn 6 lượng vàng. Nhớ lúc đó chạy xe đến công ty, dựng xa xa riêng một mình không cho ai đụng em, chảnh pà cố luôn. Đã vậy còn gan cùng mình, nói với bạn bè: Giám đốc mà có mượn thì sẽ nói, thôi anh cầm đỡ mấy ngàn đi xích lô, xe em mới mua không cho mượn. Thề, chuyện có thiệt! Mà hồi đó giám đốc đi chiếc honda dame cùi bắp nữa chớ. Hình như ổng nghe được, ổng xuống nói, xe em mới mua hả, cho anh mượn chạy thử một vòng!!! :)))).
Hai lần em làm con Đích Lư quăng chủ, mà vẫn ổn. Bạn bè tỉnh xa ghé đến, chắc cũng khá quen thân với em, cũng vài lần độ chân cho mấy kẻ viễn du. Mấy mùa biển êm đến biển động dựng em ngay bờ biển rồi xuống bơi vòng vòng, chả sợ ai lấy.
Hôm nay thì "ta tiễn em về đi với người", chính thức từ giã loại xe chân thắng chân số. Có lẽ người ta sẽ đưa em vào bộ 'sưu tập' nào đó. Mong là em và chủ mới sẽ làm nhiều kỷ niệm với nhau và luôn an vui như chúng mình đã từng từ cái thuở hàn vi.

~ 12/9/2022,
(ngày lính Nga chạy trốn ra khỏi Ukraine)

Sunday, September 11, 2022

Trăng nước bạc màu

 


Chợt nhận được tin nhắn trong phone: "Anh đãi ông Địa một ly bạc xỉu". Lại nhớ nhà. Lục máy tính tìm cái hình chụp chung với... ông Địa hồi xa lắc lơ.

Năm 2003, có người thuê nhà để mở tiệm Net. Ông Địa nhập hộ khẩu vào nhà cùng với máy móc, bàn ghế. Vài ngày cứ là ông Địa được nải chuối, hoặc cà phê. Năm 2005, tiệm Nét đóng cửa. Mọi máy móc bán thanh lý chỉ còn lại ông Địa không ai mang đi. Dù gì thì ông Địa cũng ở đây làm khách (hay làm chủ nhà) hai năm rồi, lúc ế ẩm hay có vấn đề gì đó mọi người đều nghĩ đến ông và thì thầm một lời nhờ vả ông, nay không thể bỗng nhiên trục xuất ông ra đường. Thế là ông Địa ở lại. Nhà không có buôn bán gì, nên ông Địa cũng cam phận bị thất sủng.

Lâu lâu lại thoảng nghe mùi nhang, đó là lúc má lẩm cẩm bỏ đâu mất cái gì đó và lại nhờ ông Đia tìm giúp. Bé Bống hồi đó mất tập mất vở, cũng nhờ ổng kiếm gìùm. Thỉnh thoảng dọn dẹp nhà cửa, thấy bàn thờ ổng trống trải quá cũng mời ổng uống trước giùm ly cà phê.

Nhớ xưa đọc đâu đó (trong Phi Long Diễn Nghĩa thì phải) là bàn thờ ông Địa trước đây đặt trên cao, khi vua Càn Long vi hành Giang Nam vào một quán thiệt là đông khách, vua không còn chỗ ngồi, nhìn thấy ông Địa ngồi trên bàn liền sai người dẹp xuống dưới đất. Thế là sau đó không thể đưa được ông Địa lên bàn nữa bởi ông Địa không chịu lên, vì lệnh thiên tử ban ra là ông Địa phải ở dưới đất. Còn có một người bạn kể ông Địa rất thích nhìn các cô mặc mini jupe, nên ông đã chọn một chỗ ngồi cho phù hợp sở thích. Bởi vậy, nên quí bà quí cô mặc đầm cũng đừng có ngại khi tiếp cận ông Địa nha, no star where!

Hôm về lại nhà sau cơn bão khủng tháng 11, thấy chiếc dĩa trên bàn thờ ông Địa -- vốn khá nặng -- không hiểu sao bị lật úp xuống đất mà không bể; nơi ông Địa ngồi là cạnh giếng trời bên trên là lưới B40 ắt là gió luồn xuống mạnh lắm. Nhà cửa sau bão vẫn yên ổn, lòng cũng thầm cảm tạ ông Địa. Lần này bán nhà thì chắc chia tay ông thật sự rồi. Biết làm sao được đành ngâm nga câu hát "trăng nước bạc màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu"

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...