Showing posts with label Gia đình. Show all posts
Showing posts with label Gia đình. Show all posts

Wednesday, November 8, 2023

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngang Bằng Với Phạm Thiên", Tăng Chi Bộ Kinh.


Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ thấy rằng có con cái hiếu thảo là điều tuyệt vời nhất, hơn cả có những đứa con học hành giỏi giang bằng cấp đầy mình. Xã hội đầy rẫy những trường hợp giàu sang mà bất hiếu. Bất kỳ một đứa con nào biết suy nghĩ một chút, đều cảm thấy rằng mình đã từng bất hiếu, đã từng lo cho cha mẹ từ vật chất đến tinh thần không hề đủ đầy. Bởi nếu không vậy thì sao mỗi khi nghĩ đến mẹ cha là chúng ta mắt cay mũi cay.

Tôi nhớ, mỗi khi trong lòng có điều gì lo lắng, má tôi lại thắp hương trên bàn thờ ba tôi và thì thầm. Tôi cũng vậy, mỗi khi có điều gì lo lắng tôi cũng thắp hương trên bàn thờ ba má tôi và thì thầm. Ba má à, hôm nay con con thi tốt nghiệp, hôm nay con con nó bay mười mấy ngàn cây số... ba má phù hộ cho nó đầu óc sáng suốt, phù hộ cho nó bình an vv... Có khi đêm khuya rồi mà thấy con liên hoan hay công việc chưa về, tôi cũng thắp hương trên bàn thờ nhờ ba má trông chừng nhắc chừng. Rồi thấy vững lòng hơn, dù cái bấu víu đó mong manh và huyễn hoặc làm sao.

Nhưng ở đây tôi không định viết về chữ Hiếu, mà tôi muốn viết về bổn phận của cha mẹ. Tôi cũng không định nói về bổn phận nuôi dạy con nên người, đó là chuyện tất nhiên. Tôi chỉ muốn nói về chuyện "sống khôn thác thiêng".

Đọc trong văn chương, chúng ta thường thấy người ta thường hay khấn người đã mất "sống khôn thác thiêng" phù hộ cho con cháu. Vậy sống khôn thác thiêng là như thế nào? Trở lại với câu kinh trên "Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình có Phạm thiên". Nói đến Phạm thiên là phải nói đến từ - bi- hỷ- xả, muốn có từ - bi- hỷ- xả thì phải vắng mặt Dục ái và Sân. Cha mẹ được gọi là Phạm thiên của con là bởi vì cha mẹ thường nghĩ về con bằng từ - bi- hỷ- xả. Cha mẹ mong cho con được cái này cái kia, giây phút đó được gọi là vô lượng tâm, là phạm trú của cha mẹ đối với con, chính vì vậy cha mẹ được gọi là Phạm thiên của con.

Trong một số bài kinh, chúng ta vẫn thấy có những vị trời nhớ, nghĩ, nhìn thấy những người thân của mình (cha, mẹ, chồng, vợ, bạn, con cái...) đang lận đận tiến thoái lưỡng nan trong những vấn đề gì đó, và họ xuống, bằng một động thái nào đó giúp cho người kia tìm ra một phương hướng tu tập. Nếu chúng ta, những người làm cha làm mẹ biết trau dồi phẩm hạnh, có sự tu tập tứ vô lượng tâm, sống theo tinh thần thập thiện, thì dù chưa đắc đạo quả thì chốn về tất yếu sẽ là cõi thiên, hưởng cảnh quả phước như ý nguyện, và khi đó, nếu muốn cũng có thể giúp đỡ nhắc nhở cảnh tỉnh gì đó cho những người thân bằng hữu có nhân duyên nhiều đời với mình khi họ nghĩ tưởng đến mình trong cơn bối rối.

Nuôi con hiếu đạo, và sống tu tập tích đức, chính là sống khôn thác thiêng vậy.

Dọn sẵn

 Một buổi tối giữa tháng 10/2023 tôi quyết định phải dừng lại cái công việc kiếm tiền mười mấy năm nay. Mọi thứ bỗng trở nên nhẹ nhõm, và tự do hơn khi không có còn cái deadline rượt theo hàng tháng. Cuộc sống như trở lại thời son rỗi. Buổi tối có thể duỗi dài trên giường từ bảy giờ rưỡi, và không còn để ý mọi tin tức tả pín lù của thế giới này nữa. Lúc này mới chợt hiểu ra vì sao đời sống của người tu thảnh thơi đến thế, nhưng ở đây phải nói là người tu thật sự, chớ không phải người đang xây chùa cất miểu, đang còn phải điều hành một guồng máy, một vòng quay nào đó...

Mấy ngày nay rảnh rỗi chở giúp con gái đi làm. Những tháng cuối của bầu bì làm nó nhát chạy xe. Đưa con vào sở làm xong thì tôi có thời gian lang thang vô định trên đường phố Sài Gòn. Thành phố này vẫn còn lạ lẫm đối với tôi năm năm nay, dù trước đây tôi đã gần như thuộc lòng nó vào tuổi đôi mươi. Tôi chợt phát hiện ra mình cứ lạ lẫm hoài với thành phố này bởi trong đầu cứ lưu giữ hình ảnh Sài Gòn của những năm 80. Đi ngang một chỗ nào đó tôi cứ tự hỏi, hồi đó chỗ này là gì nhỉ, và cứ lôi ký ức năm xưa ra. Thế nên bộ óc tôi chẳng thể nào cập nhật một Sài Gòn hôm nay. Và thế là cứ lạc hoài. Đời sống vậy đó, nếu mình không chấp nhận sự thay đổi để rồi thay đổi chính mình thì mình sẽ mãi lạc hậu. Phật pháp cũng vậy, nếu không gỡ bỏ những tri kiến thì chẳng thể nào tiến xa được.
Khi đã tìm và chọn được con đường mình muốn đi, thì mình sẽ đi mạnh mẽ, và bỏ qua những con đường khác. Tôi chợt nhận ra điều này thật rõ ràng khi đi trên con đường CMT8 ngang qua ngã 6 và lại thẳng tiến CMT8. Một giao lộ của nhiều con đường, người đi đông và rối, nhưng ai cũng chăm chăm vào con đường mình đi. Ba mươi năm trước, nếu đứng ở ngay bùng binh này, tôi sẽ đi Lý Chính Thắng, vì đó là con đường hướng về nhà khi ấy ở Phú Nhuận. Còn hôm nay, tôi vẫn tiếp tục con đường hướng về Tân Phú. Tôn giáo cũng vậy, khi đã chọn một con đường, phải giữ vững con đường ấy. Nó sẽ đưa mình về nhà, không lạc lối muôn phương.
Mấy ngày liền đi miệt mài trên con đường Nguyễn Đình Chiểu. Một người bạn rất xa xưa có ngôi nhà trên con đường này. Hẻm hai ba lần xuyệt mà nhớ như in. Vài ba lần định ghé, nhưng lại thôi. Cái gì cũ hãy cho vào quên lãng, tầm tuổi này không nên níu kéo lại cái gì nữa, để ra đi cho nhẹ tâm nhẹ lòng. Một tòa biệt thự làm tôi thật sự chú ý trên con đường này, đó là Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn. Một lần nào đó chồng tôi nói rằng nơi đó có nhà của ngài Bá Đa Lộc. Tôi vẫn thích đọc những cuốn sách hay bài viết về SG trăm năm trước. Vậy mà, hôm kia, bước vào Tòa Tổng, tôi đứng trước ngôi nhà đó không hề cảm xúc gì. Đó là một ngôi nhà đóng cửa im ỉm (chỉ mở ra vào những ngày lễ). Dáng nhà cũ nhưng mọi thứ đều rất mới, rất sạch sẽ. Khó tưởng tượng được đó là ngôi nhà 200 năm về trước. Nếu như tôi biết đó là ngôi nhà rất xưa, của ngài Bá Đa Lộc, hẳn lòng tôi đã dậy nên một cảm xúc khác thường rồi. Tôi đã đứng đó, thật dửng dưng. Để rồi, hôm qua tôi phải viết một status rằng, nếu tôi không dọn sẵn cho mình một tâm lý, có gặp Phật đứng ngay trước mặt, tôi cũng sẽ dửng dưng và bàng quang như hôm kia tôi đứng trước ngôi nhà cổ này.
Từng ngày, phải dọn sẵn cho mình một tâm lý, để gặp Phật. Đó là điều tôi muốn viết trong cái tút này.


Sunday, June 11, 2023

AI sửa hinh


Nhặt một tấm hình cũ của hai chị em, nhờ AI sửa giúp. Thật khó nhận ra mình ngày ấy mà chị Phương Thảo nhìn hình thì nói vẫn nhớ những nét của hai chị em. 

Đó là những ngày trước 1975. Chụp dưới gốc cây (ô ma thì phải) trước nhà ông bà ngoại trong Thành Diên Khánh. Chị Tuyền mặc cái váy da.

Nếu như ngày đó, cuộc sống chẳng có chính biến, có lẽ Ba sẽ không mất sớm vì bệnh và tương lai những đứa con cũng không mờ mịt một đoạn đời buồn. 

Chư hành vô thường!


Wednesday, May 17, 2023

Chiều thứ 66


(Nhớ má, post lại một bài cũ)

Lần đó đi Đồng Tháp, ông chủ nhà dễ thương dặn cả đám bụi đời về nhà ăn cơm. Đám bụi đời có bốn người, chủ nhà nữa là 5, mà trên bàn thì những 9 cái chén. Có bốn cái chén cơm và bốn đôi đũa tại vị trí không có người ngồi. Hôm đó lòng cũng dợn lên một cảm giác khó tả, chưa từng. Rồi thì ông chủ nhà cũng dùng hết luôn 4 chén cơm đó hồi nào không biết.

Từ ngày má đi, bữa cơm nào cũng đặt thêm một chén cơm và đôi đũa tại chiếc ghế trống vị trí ‘chủ tọa’ nơi bàn ăn. Rồi một dĩa trống, thức ăn có gì gắp cho má cái đó. Mỗi lần gắp cho má món thịt bò hay mực xào hay sườn thì lại cứ nhớ những năm cuối đời má chẳng ăn được mấy món này, chỉ toàn cháo là cháo. Giờ thì đãi má những món này, bụng bảo dạ, chắc má đã lại ăn được những món như ngày xưa. Lúc này mới hiểu lòng của ông chủ nhà xứ Cù Lao Giêng khi đơm bốn chén cơm cho người thân.

Chiều nay nấu nồi chè đậu xanh đánh, loại chè ngày xưa má hay nấu cho cả nhà ăn. Xưa mỗi lần nấu thì má xay đậu xanh trong cái cối xay cơm. Cái cối xay này xay cơm cho mấy đứa con trong nhà, khi bắt đầu tập ăn cơm, xay cả cho đứa cháu nội đầu tiên của má. Cái cối xay có cái tay nắm gỗ tròn màu đỏ, có vài vỉ lưới loại lỗ to lỗ nhỏ, có vỉ cái nghiền đã bị lủng một lỗ to, thường rớt làm xuống những hạt cơm, hạt đậu thay vì nghiền nhỏ ra. Cũng cái cối xay này ngày Tết má làm bánh hột sen… Sau này, cái lỗ thủng to rồi, má đem cái cối bán đồng nát cùng với một số thứ mà cái nào tuổi cũng hơn nửa thế kỷ.

Múc chén chè đầu tiên, gọi con gái lớn, con đem chén chè ra thắp hương cho Ngoại. Đang múc những chén tiếp theo, nghe nó nói thiệt lớn. Chè ngoại ơi, giờ Ngoại ăn chè không sợ tiểu đường nữa Ngoại ơi, không sợ ngứa nữa.




Nghe mùi nhang thoang thoảng mà lòng xốn xang quá đỗi. Nhớ má, nhớ xứ Thành. Lúc đưa má vào Sài Gòn, má không nghĩ là không bao giờ về lại được Nha Trang nữa. Nên bây giờ biết chắc chắn một khi giũ bỏ cái thân xác nặng nề này dứt khoát má tìm về ngay Diên Khánh. Má sẽ về nhà ông bà ngoại trước tiên, rồi má đi thăm Ba trên Hà Dừa, sau đó má có lẽ sẽ tìm những bà bạn xưa đã đi trước má chưa lâu.

Chiều thứ sáu mươi sáu, nhớ má, đê đầu tư cố hương…

(Hình Thành Diên Khánh, bữa cơm ở Cù Lao Giêng)

(4/12/2020)

Friday, December 23, 2022

Cuộc đời ông già Nô-en

1. Tuần trước, bà nói nó hãy ngoan. Ông già Nô-en sẽ cho quà những đứa trẻ ngoan. Thế là nó cứ ngoan, và ngày nào nó cũng hỏi khi nào ông già Nô-en mới cho quà. Bà phải mỏi miệng trả lời là ngày 25. Nó không hình dung được ngày 25 là gì. Bà mở ipad và chỉ cho nó con số ngày tháng.

Nó trông chờ ngày tháng qua mau mà sao ngày tháng qua chậm quá. Ngày nào nó cũng hỏi, bà ơi, khi nào ông già Noel mới cho quà. Hôm kia bà phiền quá bèn dắt nó ra ngoài đường, nơi người ta bán đầy quà trên tấm bạt. Bà nói, lựa đi, ông già Noel đã đưa tiền cho bà để mua quà cho con rồi.

2. Cô giáo nó nói với các cháu hãy viết những điều ước vào tờ giấy. Ông già Noel sẽ mang quà đó đến vào ngày Giáng Sinh. Rồi cô giáo nó dặn mẹ nó hãy mua món quà nó thích, kín đáo mang đến lớp. Sẽ có ông già Nô-en tặng quà cho các cháu.
Mẹ nó mua chiếc đồng hồ báo thức, gói ghém vào trong hộp, rồi lẻn vào lớp nó giao cho cô giáo. Chiều đi học về nó nói:
- Con thấy mẹ đến đưa đồ cho cô. Cô nói, của Khải Như, rồi cô để lên kệ.
Mẹ nó cười ngất. Thôi lộ chuyện của ông già Nô en mất rồi.

3. Chiều nay bà đến trường đón nó. Chợt thấy ông bảo vệ lên tay xuống ngón chuyện gì đó bức xúc lắm với một vài phụ huynh. Mọi khi bà đến là ngồi xuống ghế trước trường chơi game chờ cho đến khi nó ra tìm bà. Hôm nay bà đến chỗ ông bảo vệ. Hôm nay có chuyện gì mà trông ông và các cháu có vẻ long trọng gay cấn vậy. Ông bảo vệ vẫn còn tỏ vẻ ấm ức:
-Hai vợ chồng đó, đi ô tô đó chớ. Mỗi lần tới đây thì chỉ trỏ, nói này nói kia ra vẻ lắm. Mua quà cho con mà mua cái xe hơi chút xíu.(Ông vừa nói vừa chụm ngón tay ra bộ như thể đang cầm cái gì đó to cỡ cái trứng gà). Thằng con nhìn thấy đứa nào cũng hộp quà thiệt to, trong khi quà của nó có chút xíu. Thằng nhỏ khóc.
- Dạ, mắc cười vậy. Mà sao ông có vẻ giận?
- Tui làm ông già Nô-en. Cô hiệu trưởng nhờ tui làm. Cổ nói, mặc bộ đồ vô phát quà một chút cho các cháu nó mừng, chớ thuê người phức tạp. Tui tròng bộ đồ vô phát cho các cháu. Phát cho thằng nhỏ cái xe chút xíu nó cầm nó khóc. Cái cha mẹ nó đi mua cái khác quay lại kêu tui mặc bộ đồ vô để phát lại. Đời nào tui làm chuyện đó.
4. Bà ơi, con có quà ông già Noen cho nè. Khải Như tung tăng chạy xuống tay giơ hộp quà. Vậy hả. Con có biết ông già Nô-en là ai không. Dạ biết chớ. Vậy hả. Ổng như thế nào? Ông già Nô- en kìa bà!
Khải Như giơ tay chỉ ông bảo vệ…

Photo:
-Hình Khải Như mua quà bằng tiền ông già Nô-en đưa cho bà ngoại.



-Cuốn sách của bà ngoại dịch, phát hành cách đây 22 năm vẫn còn mới và chưa hết.




Monday, September 12, 2022

Chia tay Đích Lư

Hình chụp bên cạnh tủ sách ở căn nhà cũ 40 Hồ Xuân Hương



Với bé Bống, trước nhà 9B Lê Chân

Chính thức tiễn em -- con chiến mã đã gắn bó 29 năm đến giờ.

Người ta bỏ ra 6 chẹo gưỡi năn nỉ xin cưới em. Hồi đó cưới em giá xem xém hơn 6 lượng vàng. Nhớ lúc đó chạy xe đến công ty, dựng xa xa riêng một mình không cho ai đụng em, chảnh pà cố luôn. Đã vậy còn gan cùng mình, nói với bạn bè: Giám đốc mà có mượn thì sẽ nói, thôi anh cầm đỡ mấy ngàn đi xích lô, xe em mới mua không cho mượn. Thề, chuyện có thiệt! Mà hồi đó giám đốc đi chiếc honda dame cùi bắp nữa chớ. Hình như ổng nghe được, ổng xuống nói, xe em mới mua hả, cho anh mượn chạy thử một vòng!!! :)))).
Hai lần em làm con Đích Lư quăng chủ, mà vẫn ổn. Bạn bè tỉnh xa ghé đến, chắc cũng khá quen thân với em, cũng vài lần độ chân cho mấy kẻ viễn du. Mấy mùa biển êm đến biển động dựng em ngay bờ biển rồi xuống bơi vòng vòng, chả sợ ai lấy.
Hôm nay thì "ta tiễn em về đi với người", chính thức từ giã loại xe chân thắng chân số. Có lẽ người ta sẽ đưa em vào bộ 'sưu tập' nào đó. Mong là em và chủ mới sẽ làm nhiều kỷ niệm với nhau và luôn an vui như chúng mình đã từng từ cái thuở hàn vi.

~ 12/9/2022,
(ngày lính Nga chạy trốn ra khỏi Ukraine)

Sunday, September 11, 2022

Trăng nước bạc màu

 


Chợt nhận được tin nhắn trong phone: "Anh đãi ông Địa một ly bạc xỉu". Lại nhớ nhà. Lục máy tính tìm cái hình chụp chung với... ông Địa hồi xa lắc lơ.

Năm 2003, có người thuê nhà để mở tiệm Net. Ông Địa nhập hộ khẩu vào nhà cùng với máy móc, bàn ghế. Vài ngày cứ là ông Địa được nải chuối, hoặc cà phê. Năm 2005, tiệm Nét đóng cửa. Mọi máy móc bán thanh lý chỉ còn lại ông Địa không ai mang đi. Dù gì thì ông Địa cũng ở đây làm khách (hay làm chủ nhà) hai năm rồi, lúc ế ẩm hay có vấn đề gì đó mọi người đều nghĩ đến ông và thì thầm một lời nhờ vả ông, nay không thể bỗng nhiên trục xuất ông ra đường. Thế là ông Địa ở lại. Nhà không có buôn bán gì, nên ông Địa cũng cam phận bị thất sủng.

Lâu lâu lại thoảng nghe mùi nhang, đó là lúc má lẩm cẩm bỏ đâu mất cái gì đó và lại nhờ ông Đia tìm giúp. Bé Bống hồi đó mất tập mất vở, cũng nhờ ổng kiếm gìùm. Thỉnh thoảng dọn dẹp nhà cửa, thấy bàn thờ ổng trống trải quá cũng mời ổng uống trước giùm ly cà phê.

Nhớ xưa đọc đâu đó (trong Phi Long Diễn Nghĩa thì phải) là bàn thờ ông Địa trước đây đặt trên cao, khi vua Càn Long vi hành Giang Nam vào một quán thiệt là đông khách, vua không còn chỗ ngồi, nhìn thấy ông Địa ngồi trên bàn liền sai người dẹp xuống dưới đất. Thế là sau đó không thể đưa được ông Địa lên bàn nữa bởi ông Địa không chịu lên, vì lệnh thiên tử ban ra là ông Địa phải ở dưới đất. Còn có một người bạn kể ông Địa rất thích nhìn các cô mặc mini jupe, nên ông đã chọn một chỗ ngồi cho phù hợp sở thích. Bởi vậy, nên quí bà quí cô mặc đầm cũng đừng có ngại khi tiếp cận ông Địa nha, no star where!

Hôm về lại nhà sau cơn bão khủng tháng 11, thấy chiếc dĩa trên bàn thờ ông Địa -- vốn khá nặng -- không hiểu sao bị lật úp xuống đất mà không bể; nơi ông Địa ngồi là cạnh giếng trời bên trên là lưới B40 ắt là gió luồn xuống mạnh lắm. Nhà cửa sau bão vẫn yên ổn, lòng cũng thầm cảm tạ ông Địa. Lần này bán nhà thì chắc chia tay ông thật sự rồi. Biết làm sao được đành ngâm nga câu hát "trăng nước bạc màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu"

Sunday, September 4, 2022

Thương

 




Thương con một nụ cười hiền
Thương con sớm bỏ cõi phiền mà đi
Thương anh đời chẳng thiên di
Nụ cười nắng lóe, bờ mi canh trường

(Thương về cháu Khánh Trang 1/10/1989 - 24/8/2022)



Saturday, September 3, 2022

Tạm biệt.. và cảm ơn Trang

 

Tạm biệt..
và cảm ơn Trang
=====
Tối qua sau khi xong trương trình livestream, tôi bị shock một lúc khi nhận được tin Trang Dao, một trong những quản lý của Dr. Wynn Tran Youtube và moderator của Dr Wynn Tran Group, qua đời .
Cách đây 2 năm, khi đại dịch Covid-19 bắt đầu đỉnh điểm và khi kênh Youtube/Facebook ngày càng có nhiều người theo dõi, tôi đăng tin tuyển moderator và trợ lý cho kênh thì tôi nhận được tin nhắn của Trang. Sau phỏng vấn, tôi nhận Trang vào làm ngày vì Trang thông thạo 3 thứ tiếng: Anh-Pháp-Việt. Trang giúp cải thiện các tương tác trên kênh Youtube, làm một số video sub tiếng Pháp cho các bài nói chuyện của tôi. Tôi thật sự bất ngờ vì kỹ năng IT và quản lý của Trang. Để giúp quý khán giả dễ tìm câu hỏi đã đặt, Trang cẩn thận gõ lại từng câu hỏi sau mỗi chương trình.
Mỗi lần livestream, nhất là trong đại dịch Covid-19, hàng ngàn câu hỏi khắp nơi đổ về, Trang và các bạn trong team cẩn thận lựa ra những câu hỏi trực tiếp hay nhất, liên quan nhất và có thể giúp nhiều người nhất đưa vào inbox cho tôi trả lời.
Trang đã thầm lặng giúp đỡ cộng đồng như vậy trong lúc cô phải chịu đựng những cơn đau kinh khủng, hành hạ cơ thể khi chống chọi với căn bệnh ung thư máu giai đoạn cuối.
Có lần Trang hỏi tôi về Thủy "Muối", một người bạn thân đã sáng lập tổ chức Ung Thư Thủy Muối (SCI). Tôi trả lời là khi nào có dịp gặp tại Canada thì tôi sẽ kể về Thủy. Giờ đây thì cơ hội đó không còn nữa. Tôi muốn nói rằng Trang và Thủy là những người bạn tôi quý nhất vì cả hai đều sống hết mình vì mọi người.
Các vị trí quản lý và moderator ở Dr. Wynn Tran yoututbe/facebook đều là thiện nguyện nên chỉ có những ai thật sự rất tâm huyết cho cộng đồng mới dành thời gian phụ giúp. Với gần 1 triệu người theo dõi trên youtube/facebook, tôi không thể làm tốt việc của mình nếu như không có Trang và các bạn trong team Dr. Wynn Tran giúp đỡ.
Cảm ơn Trang đã cùng tôi giúp đỡ cộng đồng trong đại dịch Covid-19, giúp tôi hơn 100 video về Covid-19.
Cảm ơn các bạn Team Dr. Wynn Tran gồm Thuy Duong (Vietnam), Nhi Truong (USA), Nguyen Nguyen (USA), Minh Tran (Australia), và bác Thien Ho (USA) đã và đang giúp chương trình Dr. Wynn Tran ngày càng tốt hơn.
Để tưởng nhớ Trang, trong chương trình livestream thứ Sáu tuần tới, tôi sẽ nói về ung thư máu. Mong gia đình và người thân của Trang sớm vượt qua mất mát này.
BS Wynn Tran, Los Angeles, Hoa Kỳ

Thursday, September 1, 2022

Cát bụi mệt nhoài.

Lúc đó đã gần trưa, có chuông điện thoại. Là anh tôi gọi. Vừa bấm nghe, bên kia anh tôi khóc òa, to lắm: "Tuyền ơi, anh đau khổ quá!". Tôi hơi mất bình tĩnh, hỏi anh có chuyện gì?

Anh nói: Bé Khánh Trang mất rồi!


Hai lần trong đời, tôi chứng kiến hai người đàn ông khóc to nức nở như vậy.
Năm 1986, tôi và ba về Nam Định lần đầu tiên. Sau ba mươi hai năm, ông một thân một mình ra đi rồi trở về, ba tôi khóc òa, to lắm, vừa khóc vừa mếu máo: "Cô Tí ơi, con đã về đây. Thằng Nam của cô đã về đây".
Khi ấy tôi còn quá trẻ để hiểu tâm trạng của ba, để cảm nhận trong tiếng khóc ấy chứa đựng nhiều nỗi niềm, có cả ray rứt ân hận (vì đứa con duy nhất đã bỏ cha mẹ già ở lại mà vào Nam), và cả niềm vui trùng phùng, được tìm lại, tìm thấy, tìm gặp.
Còn bây giờ, tiếng khóc xé lòng của anh tôi là tiếng khóc đau đớn, mất mát không gì sánh được.
Tôi và em gái liền ra với anh để an ủi anh.
Anh vừa qua cơn bệnh nặng năm ngoái, đang trong quá trình hồi phục, sợ anh xuống tinh thần.
Khi một người ra đi thì những người còn lại sẽ nghĩ gì? Tôi nghĩ, có lẽ, không ngoài chuỗi hồi tưởng miên man về những kỷ niệm.
Đào Duy Khánh Trang là trưởng nữ của anh tôi. Tên của cháu ghép đôi hai địa danh thân thương quê nhà: Diên Khánh - Nha Trang.
Cháu đi học ở Canada năm 18 tuổi và ở lại làm việc đến khi cháu mất vì một căn bệnh hiểm nghèo ở tuổi 33.
Lần gần nhất tôi gặp cháu cách đây 12 năm trong đám cưới của anh cháu. Tôi mở máy tính xem chậm album hôm đám cưới. Cháu tôi, cô gái bé nhỏ, dịu hiền, xinh đẹp, có nụ cười thật tươi, rạng rỡ. Tôi lục tìm những tấm hình ngày cháu còn bé, nhỏ xíu, e thẹn dễ thương làm sao.
Rồi cô cháu chỉ liên lạc qua facebook.
Sống, làm việc ở Canada nhưng cháu rất quan tâm tình hình Việt Nam với những suy nghĩ tích cực và nhân văn. Thỉnh thoảng tôi và cháu có trao đổi những thông tin cháu chưa hiểu. Qua đó, tôi luôn nhìn thấy những suy nghĩ trong sáng và rất lạc quan của cháu. Cô cháu gái hiền hậu, thùy mị, thông minh và có trái tim nhân ái.
Tôi xem lại những album trên facebook của cháu. Tấm hình nào cũng xinh đẹp, căng tràn sức sống.
Tôi gửi cho anh tôi những tấm hình của cháu.
Anh nhắn: "Nhìn nụ cười tỏa nắng của con gái mà thương con vô cùng".
Gia đình lớn của chúng tôi, những ngày này rất buồn, không định viết, muốn để mọi thứ qua đi, nhưng thương cháu quá.
Chúng ta đến thế giới này để nói lời chia tay, mỗi người một cách. Dù biết là như vậy nhưng đau quá, xót quá.
Bé ơi, như một lời chia tay cô Tuyền thương yêu gửi đến con. Thân nhẹ nhàng như mây, con nhé.
(by Cô Tuyền)

https://www.lepinecloutier.com/necrologie-avis-de-deces/67932-khanh-trang-dao-duy?fbclid

Wednesday, August 17, 2022

Về 'Chuông và Lá'

“Chuông và lá”.

Bài viết by Lê Bính

Thơ: Toại Khanh - phổ nhạc: Nhị Tường.

Lần thứ hai tôi được nghe một ca khúc do bạn tôi thu âm và chuyển cho tôi…cũng là lần thứ hai tôi được biết thêm tác phẩm của cặp đôi thơ-nhạc mà trước đó tôi chưa hề biết cũng như chưa được nghe qua.

“Tình khúc hiên mây” (thơ Toại Khanh - phổ nhạc Nhị Tường) là những tiếng gõ nhịp trầm buồn “Dầu muốn dầu không…Dầu muốn dầu không…” tiếp nối nhau như tiếng vọng Bát Nhã “sắc-không…, không-sắc” (…sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc…) và rồi cuối cùng “ngày về đất lạnh gì cũng như pha”.

Tôi được bạn gởi bài thơ thứ hai của Toại Khanh - “Chuông và lá” - do Nhị Tường phổ nhạc.
“Tôi ôm tục niệm về sơn tự
Thả dần theo những tiếng chuông rơi..
….
Về đâu, cũng cứ là non thẳm
Bên cầu biên giới bóng chiều loang
Nhặt lá rừng thông nhen chút lửa
Ngó chuyện đời trong chút bụi tàn...”
(“Chuông và lá” - Thơ Toại Khanh - trong thi tập “Khi nhà sư qua sông”).

Sau này khi được biết nhà thơ Toại Khanh là một tỳ kheo pháp danh là Giác Nguyên, tôi chợt hiểu cái “đốn ngộ” và cái vô thường ẩn tàng trong thơ của ông. Nhưng tôi vẫn muốn cảm nhận ông là một nhà thơ làm thơ hơn là một sư thầy làm thơ.

Cũng như tôi muốn nghĩ đến một PTT với “Động hoa vàng”, “Đoạn trường vô thanh” bất hủ hơn là là sư Tuệ Không làm thơ….cho dù ông không còn là Tuệ Không của một ngôi chùa nào đó.

Không phải vô tình mà nhạc sĩ Nhị Tường lại chọn “Tình khúc hiên mây”, “Chuông và lá” trong nhiều bài thơ của Toại Khanh để phổ nhạc. Tôi nghĩ đã có một mối giao-hòa-tương-thắm của cô với 2 bài này để rồi từ thơ chuyển thành những cung bậc thấm lòng người.

Hơn thế tôi cũng đã nghe Nhị Tường trong vài ca khúc của cô - chỉ với cây đàn guitare - phổ từ thơ của Dã Quỳ Nguyên Giang (“Tay mẹ ngày xưa”), Huyền Không Đạo Hữu ("Trả…"), …tôi lại hiểu thêm một tác giả với “Phật tánh từ tâm” (trước đó là nhạc sĩ Võ tá Hân hoặc cố nhạc sĩ Phạm Duy trong “Đạo ca”, “Thiền ca”)

“Chuông và lá” được bạn Tạ Quang Sơn trình bày với phần hòa âm, phối khí của Anh Vũ. Không như bài “Tình khúc hiên mây” được cất kỷ đến 10 năm mới trình làng.

Một ca khúc hay vẫn là ý và tứ do tác giả chuyển tải trong đó - nhưng đây là một bài thơ nên phải nói đến cái tài hoa của ngưởi phổ nó thành nhạc. “Chuông và lá” cũng vậy ý-tứ đều có cái gì đó mênh mông, nhưng mong manh, mang chút “thiền tánh” ...và nhạc thì chậm rãi như từng nhịp đời. Hay hơn nữa là giọng ca đặc biệt của TQS đã nâng ca khúc lên một tầm cao hơn...thấm hơn. Hòa âm tốt, âm thanh hay.

Xin được giới thiệu với các bạn một ca khúc mới qua phần trình bày của Tạ Quang Sơn.
Cảm ơn nhà thơ Toại Khanh, nhạc sĩ Nhị Tường và cảm ơn QS Ta đã chuyển bài hát.
LeBinh
13-08-2022.

Chuyện ... thầm kín

Hôm qua. Hai chị em ở hai mặt của địa cầu tâm sự chuyện thầm kín qua what'up.

-Em có biết hồi đó chị M. bạn chị gởi chị cất giùm mấy cái bao cao su trong ví của chị bị mẹ phát hiện không?

Nhỏ em ồ lên. Rồi sao nữa chị?

- Mẹ im lặng. Sau này mẹ hỏi. Chị nói là của chị M gởi nhờ cất giùm.

-Rồi mẹ có tin không?

- Chị không biết, chắc là không tin. Nhưng mẹ nói rằng, mẹ cất đúng lại vị trí trong cái giỏ rất lộn xộn đồ đạc của chị.

-Vì sao?

-Vì mẹ sợ lúc chị cần chị tìm không thấy.

-Ôi mẹ ơi.

Hai đứa cười ngả nghiêng. Chỉ là mẹ! Chỉ có mẹ!

Chúng nó không biết đó là một ngày mẹ nó rất là sốc. Một ngày cô đơn, một ngày ngập đầy hồn ăn năn tưởng chừng mình đã thiếu sót điều gì đó khi dạy con. "Một ngày quạnh hiu chết chậm trong đời". Nhưng sau đó lòng hỏi lòng, mình đang ở thế kỷ nào đây chứ? Thời của ông Khổng đã qua lâu quá rồi. Không thể nào... ayoniso manasikara được.

Monday, July 18, 2022

ĐỜI CÓ BÀY CUỘC VUI?



Đêm qua mẹ không ngủ được, đến 3 giờ sáng. Không phải vì mẹ ngủ không được, mà vì mẹ thật sự không muốn ngủ. Cứ thức nghe pháp và thỉnh thoảng lại gọi Siri open Find My.

Ngày hôm qua có lẽ con bay một chuyến bay dài xuyên đêm từ Los đến NJ. Ở bên này là ban ngày, cứ chốc chốc mẹ lại gọi Siri. Không nhìn thấy con tức là con vẫn còn đang trên máy bay. Tới lúc thấy con trên Find My rồi mẹ mới thở phào. Vậy mà suốt đêm mẹ vẫn cứ nhìn con nhúc nhích trên Find My.
Dù con ở Mỹ đã 8 năm, nhưng mẹ vẫn biết con lại bắt đầu một hành trình đơn độc khác. Mẹ nhớ giao thừa đầu tiên xa nhà của con, con viết, con vẫn nhớ mẹ nói người ta sinh ra trên đời này một mình, nên cứ phải chấp nhận những hoàn cảnh khi chỉ có một mình, và rồi con chảy "mồ hôi mắt". Hôm nay là con lại đi một mình đến một miền đất mới, ở VN mình gọi là "nhận nhiệm sở". Ngày xưa sau khi tốt nghiệp, nhà nước phân công đi đâu thì phải đi đó, kể cả đi về miền núi. Nhưng cho dù cái nhận nhiệm sở heo hút đến đâu, cũng không dài như chuyến bay vừa rồi của con, mẹ thấy nó vắt ngang bề rộng của nước Mỹ. Hơn tháng nay mẹ trông chờ chuyến đi này của con, để biết con có thích ứng có tự mình sống được trên nước Mỹ hay không, những gì con học được trong mấy năm đại học, có giúp con tự mình kiếm sống được hay không, nhất là ở một bang mới, không phải là Cali nơi con đã quen và thích sống mấy năm nay, nơi con đã có bạn bè và con mèo yêu dấu....
Mẹ lo lắng vì mẹ biết con cũng lo lắng, đây không phải là một chuyến bay để đi du học, chỉ cần học, vô tư không âu lo, mà là một chuyến bay vào cuộc mưu sinh. Nhưng mẹ biết rằng dù mẹ hay con có lo lắng về công việc, về khí hậu hay phong thổ cũng đều vô ích, bởi ai cũng phải tự mình đối mặt mới những quả xấu quả lành của tiền nghiệp mình đã gieo. Chỉ mong con luôn mạnh khỏe, và sẵn sàng đương đầu mọi gian nan trong cuộc đời vốn dĩ buồn nhiều hơn vui này.
Cầu chúc con chân cứng đá mềm trên mọi nẻo đường. Cả ngày mẹ cứ lẩm nhẩm hát "Ta vẫn mong em về đấy cho đời bày cuộc vui." Mong cho chỗ nào con đến, đời cũng đều bày cuộc vui. Hãy tỉ mỉ và cẩn thận trong công việc, hạn chế sai sót. Làm cho người thì cẩn thận gấp nhiều lần hơn so với làm cho mình nghen con.
Và nhớ ăn ngủ đầy đủ đúng giờ, nhất là đừng có chảy "mồ hôi mắt". Mẹ iu Bống.

Tuesday, May 24, 2022

LỄ TỐT NGHIỆP CỦA BỐNG

Lễ tốt nghiệp của Bống




Cảm ơn con đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc với chứng chỉ đại học tối ưu (Summa Cum Laude). Và đã có job ngay khi vừa ra trường.

Con có biết là mẹ xem live của trường con mà mắt cứ mờ đi và sống mũi cứ cay cay miết


Ngày xưa mẹ chở con đi đến chùa nuôi trẻ em mồ côi, trên đường về, con nói rằng con ước gì con có nhiều tiền để cho họ. Đúng rồi con ạ, đồng tiền cho đi là đồng tiền mang lại hạnh phúc cho mình. Mẹ mong con vẫn giữ tâm hồn trong trẻo đó mãi. Không bao giờ manh nha trong lòng một chút tâm hại người, và sống thường xuyên chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh con nhé. 

Cả nhà yêu con

22/5/2022
















Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...