Showing posts with label Kinh nghiệm tệ quá. Show all posts
Showing posts with label Kinh nghiệm tệ quá. Show all posts

Wednesday, December 28, 2022

Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời?

Một ngày tưới cây bỗng nhớ một câu hát của Trịnh Công Sơn:

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời.

Câu hát vừa băng ngang đầu bỗng chợt nhớ Subhadda. Đó là một du sĩ ngoại đạo, vào đêm cuối cùng khi Đức Phật sắp viên tịch đã nghĩ rằng một con người vĩ đại một con người hy hữu có một không hai sắp từ giã cõi đời, nên vội vã cố vào tìm gặp để xin giải đáp một nghi vấn vừa khởi lên.

Trong kinh có nói hai ông tên là Subhadda. Một ông là đệ tử đã xuất gia khi lớn tuổi, trong đoàn tỳ kheo tùy tùng ngài Ca Diếp trên đường về Kusinara, nghe tin Đức Phật viên tịch và chung quanh khóc thương đã nói rằng khóc mà chi từ nay chúng ta được thoát khỏi hoàn toàn vị Ðại Sa-môn ấy, không bị phiền bởi những câu "Làm như thế này không hợp với các ngươi, làm như thế này hợp với các ngươi; nay thì muốn làm gì thì làm, không muốn làm thì không làm…

Khi du sĩ ngoại đạo Subhadda vào xin gặp Phật, ngài Ānanda chặn lại không cho. Phật mệt lắm rồi, thôi đừng làm phiền nữa. Ba lần xin gặp ngài Ānanda đều ngăn lại. Đức Phật nói ngài Ānanda cho vào vì biết rằng đây là một người đến để hỏi đạo chớ không phải làm phiền. Ngoại đạo Subhadda vào chúc tụng hỏi thăm xã giao rồi nêu tên những vị giáo chủ, khai tổ các giáo phái tiếng tăm và hỏi Phật rằng tất cả những vị này có phải là giác ngộ chưa, hay chưa giác ngộ, hay một số giác ngộ một số chưa, hay tự nhận mình đã giác ngộ.

Hai ngàn năm trăm năm trước cũng giống y hệt giang cư mận chúng ta ngày nay nhỉ. Nhưng vị du sĩ ngoại đạo này hỏi với một tinh thần là để học hỏi chớ không phải để… ném đá.

Và Đức Phật đã nói, thôi nào Subhadda, để chuyện ông nào đắc ông nào chưa đắc qua một bên đi, lắng nghe nè:

Trên hư không không từng có dấu chân chim.
Ngoài bát thánh đạo không có thánh nhân.
Vạn hữu không thể nào có sự vĩnh cửu.
Chư Phật không hề có sự dao động.
(PC 255, Phẩm Phật Đà)
(255. Ākāse padaṃ n’atthi samaṇo n’atthi bāhire, saṅkhārā sassatā n’atthi n’atthi buddhānaṃ iñjitaṃ.)
Sau đó thì du sĩ ngoại đạo Subhadda được xuất gia thọ đại giới với Đức Phật. Đó là vị đệ tử cuối cùng được Ngài tế độ vào phút… 89.

Vậy chuyện câu hát của Trịnh Công Sơn có liên quan gì ông Subhadda? Đó là không biết là Trịnh Công Sơn có nghe qua câu kinh “Trên hư không không từng có dấu chân chim” hay chưa, nhưng chim bay trên trời làm sao mà in dấu chân. Rõ ràng ở đây là một sự “từ bi bất ngờ” của Trịnh Công Sơn khi một ngày nhìn thấy trên khuôn mặt giai nhân nào đó quá trời dấu chân chim!!!

Câu nhạc ấy có lẽ là “tuổi nào ghi dấu chân chim quá trời”, bởi Phật nói trên hư không làm gì có dấu chân chim!
Nhị Tường 29/12/2022 

Monday, March 15, 2021

DUYÊN LÀNH?

 Nhiều người thường nói, hôm nay có cái 'duyên lành' được gặp ai đó, quen biết ai đó, được làm cái gì đó... Tôi e rằng, nếu nhìn sâu sâu sâu vào quá khứ với những thứ đã từng là 'duyên lành' thì thấy cái chữ 'duyên lành' này có vẻ bị lạm dụng. Vì có những thứ về sau rất là 'rách', thậm chí tả tơi luôn từ cái thuở ban đầu mà mình gọi là 'duyên lành' ấy.

Có vẻ như đời không có cái duyên nào lành hết. Tôi từng kết duyên lành với một ít người bạn, và rồi sau này dòm mặt là chỉ thấy trên mặt khắc hai chữ 'phản trắc'; và thậm chí bị vài người bạn chung của đôi bên xúm lại đánh hôi nữa.
Rồi thì những cuộc hôn nhân nào lại chẳng bắt đầu với duyên lành hể hả từ đôi bên hai họ. Vậy mà đâu hiếm cặp sau này xé nhau rách bươm chẳng còn lành tí nào.
Duyên thôi, đừng có gọi là lành.
Nguyễn Tất Nhiên cũng nói rồi:
...nhớ người tên Duyên,
đau khổ muôn niên

Sunday, March 14, 2021

VỤN VẶT CHIỀU

 


1. Chiều nay chạy miệt mài trên con đường Nguyễn Trãi quận 5. Một ngã tư nọ thấy mọi người đứng dồn lại chờ đèn đỏ, rồi lại thấy ùn ùn đi. Mình cũng nối đuôi theo, đến gần thì thấy đèn vẫn đỏ ở số 9, 8 trong khi những người trước mặt đã kéo nhau đi tới. Ngập ngừng bóp thắng. Tai nghe tiếng hét: Chại mao lên! Chại mao lên! Quay sang phía đó thì thấy có một cậu thanh niên nhễ nhại mồ hôi, tóc dính bết trên trán, tay cầm cái miếng giấy cạc tông ghi ba chữ: "Đèn bị hư." Anh ta lại khoát tay ra hiệu cho dòng người tiếp tục đi, đừng dừng lại vì đèn đã hư.

Người Sài Gòn hơi bị rảnh, hơi bị kỳ há. Chẳng ai trả lương mà cực dữ thần. Chại mao lên. Đi cả đoạn dài mà cái âm thanh đó vẫn vang bên tai.
2. Đường Vĩnh Viễn có quán bánh canh cua gia truyền ngon thiệt. Đang ăn có một bà cụ lưng còng gập, khi đứng chỉ cao tới hông mình đến mời mua vé số. Nếu như bà đi đứng thẳng thớm thì mình không thấy cám cảnh, đằng này bà còng hẳn xuống mà phải ngước cái mặt lên chắc là mỏi cổ lắm. Con cái bà đâu mà đi bán cực vậy hở bà. Bà nói, sống có một mình đâu có con cái gì đâu con. Nằm lên nằm xuống không có ai nuôi nên phải đi bán. Trời không cho chết cứ phải sống cà lết như thế này cực quá... Nghe thương, mà không khỏi giựt mình. Bánh canh hết ngon.
3. Con người vốn dĩ thích nhìn ngó và phê phán người khác mà ít ai để tâm chịu ngó bản thân mình. Người thường đã vậy, mà người tự nhận mình đang tu lại càng tệ hơn vậy. Làm phước được nhiều tưởng mình ngon, thiền vài khóa tưởng mình đã sắp thành thánh. Rồi ganh tị nhau chuyện tu học nữa mới ớn. Hồi nghe sư TK nói cứ tưởng đâu là chuyện cười cho vui, ra việc mới thấy cái số ấy nhiều vô kể. Đặc biệt là có một số người dùng Phật pháp, thiện pháp để trang điểm trang trí cho ra vẻ trí tuệ nữa chớ.
Hôm nay chợt phát hiện một nghịch lý, khá buồn cười, đó là, những người khéo biết sống thường là do được đời dạy; còn những kẻ trẻ người non dạ, chưa được học cách sống, không biết ứng xử, lại thích... dạy đời. Quái thiệt, kẻ học được ba mớ lại thích dạy đời, người không muốn dạy đời lại là người thấm đời, biết sống đời.

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...