Showing posts with label Hiện hữu là khổ. Show all posts
Showing posts with label Hiện hữu là khổ. Show all posts

Wednesday, November 8, 2023

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngang Bằng Với Phạm Thiên", Tăng Chi Bộ Kinh.


Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ thấy rằng có con cái hiếu thảo là điều tuyệt vời nhất, hơn cả có những đứa con học hành giỏi giang bằng cấp đầy mình. Xã hội đầy rẫy những trường hợp giàu sang mà bất hiếu. Bất kỳ một đứa con nào biết suy nghĩ một chút, đều cảm thấy rằng mình đã từng bất hiếu, đã từng lo cho cha mẹ từ vật chất đến tinh thần không hề đủ đầy. Bởi nếu không vậy thì sao mỗi khi nghĩ đến mẹ cha là chúng ta mắt cay mũi cay.

Tôi nhớ, mỗi khi trong lòng có điều gì lo lắng, má tôi lại thắp hương trên bàn thờ ba tôi và thì thầm. Tôi cũng vậy, mỗi khi có điều gì lo lắng tôi cũng thắp hương trên bàn thờ ba má tôi và thì thầm. Ba má à, hôm nay con con thi tốt nghiệp, hôm nay con con nó bay mười mấy ngàn cây số... ba má phù hộ cho nó đầu óc sáng suốt, phù hộ cho nó bình an vv... Có khi đêm khuya rồi mà thấy con liên hoan hay công việc chưa về, tôi cũng thắp hương trên bàn thờ nhờ ba má trông chừng nhắc chừng. Rồi thấy vững lòng hơn, dù cái bấu víu đó mong manh và huyễn hoặc làm sao.

Nhưng ở đây tôi không định viết về chữ Hiếu, mà tôi muốn viết về bổn phận của cha mẹ. Tôi cũng không định nói về bổn phận nuôi dạy con nên người, đó là chuyện tất nhiên. Tôi chỉ muốn nói về chuyện "sống khôn thác thiêng".

Đọc trong văn chương, chúng ta thường thấy người ta thường hay khấn người đã mất "sống khôn thác thiêng" phù hộ cho con cháu. Vậy sống khôn thác thiêng là như thế nào? Trở lại với câu kinh trên "Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình có Phạm thiên". Nói đến Phạm thiên là phải nói đến từ - bi- hỷ- xả, muốn có từ - bi- hỷ- xả thì phải vắng mặt Dục ái và Sân. Cha mẹ được gọi là Phạm thiên của con là bởi vì cha mẹ thường nghĩ về con bằng từ - bi- hỷ- xả. Cha mẹ mong cho con được cái này cái kia, giây phút đó được gọi là vô lượng tâm, là phạm trú của cha mẹ đối với con, chính vì vậy cha mẹ được gọi là Phạm thiên của con.

Trong một số bài kinh, chúng ta vẫn thấy có những vị trời nhớ, nghĩ, nhìn thấy những người thân của mình (cha, mẹ, chồng, vợ, bạn, con cái...) đang lận đận tiến thoái lưỡng nan trong những vấn đề gì đó, và họ xuống, bằng một động thái nào đó giúp cho người kia tìm ra một phương hướng tu tập. Nếu chúng ta, những người làm cha làm mẹ biết trau dồi phẩm hạnh, có sự tu tập tứ vô lượng tâm, sống theo tinh thần thập thiện, thì dù chưa đắc đạo quả thì chốn về tất yếu sẽ là cõi thiên, hưởng cảnh quả phước như ý nguyện, và khi đó, nếu muốn cũng có thể giúp đỡ nhắc nhở cảnh tỉnh gì đó cho những người thân bằng hữu có nhân duyên nhiều đời với mình khi họ nghĩ tưởng đến mình trong cơn bối rối.

Nuôi con hiếu đạo, và sống tu tập tích đức, chính là sống khôn thác thiêng vậy.

Dọn sẵn

 Một buổi tối giữa tháng 10/2023 tôi quyết định phải dừng lại cái công việc kiếm tiền mười mấy năm nay. Mọi thứ bỗng trở nên nhẹ nhõm, và tự do hơn khi không có còn cái deadline rượt theo hàng tháng. Cuộc sống như trở lại thời son rỗi. Buổi tối có thể duỗi dài trên giường từ bảy giờ rưỡi, và không còn để ý mọi tin tức tả pín lù của thế giới này nữa. Lúc này mới chợt hiểu ra vì sao đời sống của người tu thảnh thơi đến thế, nhưng ở đây phải nói là người tu thật sự, chớ không phải người đang xây chùa cất miểu, đang còn phải điều hành một guồng máy, một vòng quay nào đó...

Mấy ngày nay rảnh rỗi chở giúp con gái đi làm. Những tháng cuối của bầu bì làm nó nhát chạy xe. Đưa con vào sở làm xong thì tôi có thời gian lang thang vô định trên đường phố Sài Gòn. Thành phố này vẫn còn lạ lẫm đối với tôi năm năm nay, dù trước đây tôi đã gần như thuộc lòng nó vào tuổi đôi mươi. Tôi chợt phát hiện ra mình cứ lạ lẫm hoài với thành phố này bởi trong đầu cứ lưu giữ hình ảnh Sài Gòn của những năm 80. Đi ngang một chỗ nào đó tôi cứ tự hỏi, hồi đó chỗ này là gì nhỉ, và cứ lôi ký ức năm xưa ra. Thế nên bộ óc tôi chẳng thể nào cập nhật một Sài Gòn hôm nay. Và thế là cứ lạc hoài. Đời sống vậy đó, nếu mình không chấp nhận sự thay đổi để rồi thay đổi chính mình thì mình sẽ mãi lạc hậu. Phật pháp cũng vậy, nếu không gỡ bỏ những tri kiến thì chẳng thể nào tiến xa được.
Khi đã tìm và chọn được con đường mình muốn đi, thì mình sẽ đi mạnh mẽ, và bỏ qua những con đường khác. Tôi chợt nhận ra điều này thật rõ ràng khi đi trên con đường CMT8 ngang qua ngã 6 và lại thẳng tiến CMT8. Một giao lộ của nhiều con đường, người đi đông và rối, nhưng ai cũng chăm chăm vào con đường mình đi. Ba mươi năm trước, nếu đứng ở ngay bùng binh này, tôi sẽ đi Lý Chính Thắng, vì đó là con đường hướng về nhà khi ấy ở Phú Nhuận. Còn hôm nay, tôi vẫn tiếp tục con đường hướng về Tân Phú. Tôn giáo cũng vậy, khi đã chọn một con đường, phải giữ vững con đường ấy. Nó sẽ đưa mình về nhà, không lạc lối muôn phương.
Mấy ngày liền đi miệt mài trên con đường Nguyễn Đình Chiểu. Một người bạn rất xa xưa có ngôi nhà trên con đường này. Hẻm hai ba lần xuyệt mà nhớ như in. Vài ba lần định ghé, nhưng lại thôi. Cái gì cũ hãy cho vào quên lãng, tầm tuổi này không nên níu kéo lại cái gì nữa, để ra đi cho nhẹ tâm nhẹ lòng. Một tòa biệt thự làm tôi thật sự chú ý trên con đường này, đó là Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn. Một lần nào đó chồng tôi nói rằng nơi đó có nhà của ngài Bá Đa Lộc. Tôi vẫn thích đọc những cuốn sách hay bài viết về SG trăm năm trước. Vậy mà, hôm kia, bước vào Tòa Tổng, tôi đứng trước ngôi nhà đó không hề cảm xúc gì. Đó là một ngôi nhà đóng cửa im ỉm (chỉ mở ra vào những ngày lễ). Dáng nhà cũ nhưng mọi thứ đều rất mới, rất sạch sẽ. Khó tưởng tượng được đó là ngôi nhà 200 năm về trước. Nếu như tôi biết đó là ngôi nhà rất xưa, của ngài Bá Đa Lộc, hẳn lòng tôi đã dậy nên một cảm xúc khác thường rồi. Tôi đã đứng đó, thật dửng dưng. Để rồi, hôm qua tôi phải viết một status rằng, nếu tôi không dọn sẵn cho mình một tâm lý, có gặp Phật đứng ngay trước mặt, tôi cũng sẽ dửng dưng và bàng quang như hôm kia tôi đứng trước ngôi nhà cổ này.
Từng ngày, phải dọn sẵn cho mình một tâm lý, để gặp Phật. Đó là điều tôi muốn viết trong cái tút này.


Thursday, October 12, 2023

Lá cờ, điểm tựa phù du

 


Hôm qua tình cờ đọc được một status, có hai đoàn hành hương từ Úc Mỹ hay đâu đó, do hai linh mục đưa trên trăm người đến Israel và bị kẹt vì chiến tranh. Nước Mỹ đã phong tỏa tất cả các chuyến bay tới Israel và từ Israel đến Mỹ. Do đó ko biết đến chừng nào mọi người mới quay trở về nhà được. Cha Nguyễn Trọng Tước (* ) sợ quân Palestine biết mọi người là công dân Mỹ thì sẽ bị bắt làm con tin nên Cha đúng trước xe vẫy cờ VNCH. Hôm nay thì nghe tin hình như họ đã rời khỏi Israel và một số về được đến Mỹ, Úc…

Nhìn tấm hình cha Tước đứng vẫy lá cờ VNCH, một khung cảnh mênh mông và cô đơn, mà muốn rơi nước mắt. Cái lá cờ vàng ấy đưa họ đến một đất nước tốt đẹp hơn, và giờ đây, trong lúc nguy khốn, không phải là quỳ xuống cầu Chúa, mà là đứng vẫy lá cờ, lá cờ giờ đây là điểm tựa duy nhất của họ. Ôi con người nhỏ bé và cái điểm tựa phù du làm sao.  

Vậy những lúc như thế này, điểm tựa của chúng ta là gì?

Tôi nhớ bài kinh Ngọn Cờ.

Theo trong kinh ghi lại, thỉnh thoảng A-tu-la có những cuộc tấn công nhắm vào chư thiên và lâu lâu chư thiên cũng có cuộc tấn công nhắm vào thành phố A-tu-la. Họ đánh nhau nhưng không thể giết nhau được, họ chỉ đứng gần nhau và lấn. Không phải như con nít lấn nhau mà họ đứng gần nhau và tiến dần tới, bên nào phước mạnh thì đẩy đối phương lùi dần. Bên nào lùi hoài thì thua, còn bên đẩy lùi được thì thắng. Đánh cho vui vậy thôi, phước ai nấy hưởng, cảnh giới người nào người đó ở, chứ không có chuyện làm cho chết người. Những lần chư thiên đuối sức bị thua thì họ sợ. Đế Thích và Tứ Thiên Vương rất ủng hộ người tu hành, bởi vì họ tùy hỉ và nếu càng nhiều người tu thì hội chúng chư thiên sẽ được hùng mạnh thêm. Nếu ít người tu hành thì giống như dân số giảm, từ đó trong kinh có từ ‘làm tràn ngập cõi trời’ (saggam pūreti) ám chỉ cho việc sanh thiên ào ạt ở những quốc gia có minh quân thánh chúa. Những người cai trị tốt thì cung cấp nhân số cho cõi trời, tràn ngập thiên giới là như vậy.

Đức Phật kể cho các tỷ kheo: Thuở xưa khi có một cuộc chiến dữ dội khởi lên giữa chư thiên và các A-tu-la. Đế Thích có lời trấn an phủ dụ chư thiên “khi nào ra trận sợ quá thì chỉ nhìn lên ngọn cờ của ta và biết ta đang có mặt ở đó thì không sợ nữa, nếu không nghĩ đến ta thì nhìn ngọn cờ của những vị Thiên tử có phước báu khác thì biết họ đang có mặt ở đó thì cũng an tâm”.

Trong cái tút hôm kia, cha Tước đứng vẫy lá cờ, tôi nghĩ cũng trong một niềm tin như chư thiên tin lá cờ của Đế Thích.

Thế nhưng khi kể xong thì Đức Phật cho biết: Khi chư thiên nhìn lên ngọn cờ của Đế Thích hay ngọn cờ của các Thiên tử thì có lúc họ hết sợ, và có lúc họ vẫn còn tiếp tục sợ. Bởi vì chư thiên biết Đế Thích còn có lúc sợ hãi, các Thiên tử kia vẫn còn có lúc sợ hãi. Đế Thích còn có phiền não, các vị Thiên tử kia còn có lúc phiền não, có lúc thích cái này ghét cái nọ sợ cái khác. Chính vì nghĩ như vậy nên có lúc họ hết sợ, có lúc không hết sợ. Riêng trường hợp tỷ kheo đệ tử của Thế Tôn sống trong chỗ hoang vắng, cô quạnh, nhà vắng, rừng sâu, nếu sợ hãi hãy niệm tưởng Đức Thế Tôn, niệm tưởng đến chánh pháp, niệm tưởng chúng tăng.

(Tăng  ở đây ám chỉ cho bốn tầng Thánh nhân, không phân biệt tăng ni, cư sĩ; nghĩa là bất cứ ai trong thế gian này miễn là thánh nhân thì được gọi là ‘Tăng’ )

Niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng là như thế nào? Mấy cái này mà viết chắc dài cả cây số. Ai chưa biết xin Google hoặc tìm đọc trong Thanh Tịnh Đạo.   

Túm lại là, “Khi các ngươi ở một mình trong rừng sâu, trong nhà vắng, chỗ cô quạnh không người mà có lòng sợ hãi thì hãy nhất tâm niệm tưởng đến Như Lai, bậc Chánh Đẳng Giác; niệm tưởng đến Chánh Pháp được khéo thuyết giảng; niệm tưởng đến chúng Tăng là những bậc khéo hành trì. Nếu không nhớ đến Như Lai thì hãy niệm Pháp, nếu không nhớ đến Pháp thì hãy niệm Tăng, nếu không nhớ đến Tăng thì niệm Như Lai. Nếu làm đúng như vậy thì sự sợ hãi sẽ biến mất. Hãy tâm niệm rằng Như Lai là người không còn phiền não, không còn sợ hãi nữa, và Chánh Pháp là con đường dẫn đến sự chấm dứt sợ hãi, chấm dứt phiền não, và Tăng chúng là những người đang đi trên con đường dẫn đến sự chấm dứt phiền não, chấm dứt sợ hãi...” 

 



 

(*) http://nguyentamthuong.com/sach/xinduocnhumattroi.php

 

Tuesday, July 18, 2023

Hồ bơi nhỏ đã mất


Rời Nha Trang vào SG, có cô bạn cùng quê cùng phường vào SG cùng năm. 
Nơi cô bạn ở có một hồ bơi nhỏ, thỉnh thoảng hai đứa cùng nhau tung tăng dưới nước.

Thế rồi biển đời dâu bể, cô bạn lại lần nữa chuyển dời, đến một nơi không có hồ bơi nhỏ. 

7/2023

--------------------

Sài Gòn có hồ bơi nhỏ
ta ru thân mình dạt dào
nửa đời dạt xô dâu bể
ta trôi, biết về nơi đâu

Sài Gòn có hồ bơi nhỏ
ta mơ về một mùa hè
ngày ngày đuổi theo con sóng
vớt chút rong buồn trên tay

Sài gòn có hồ bơi nhỏ
nước xanh màu biển quê nhà
cụ già ngồi nơi ghế đá
ta nghe hiu hắt ngày sau...
(18-11-2020)

Saturday, January 14, 2023

Hăm ba tháng Chạp, tôi nhớ.

Sau bữa cơm chiều là má sẽ cời hết tro trong hai chiếc lò. Rồi má dùng cái chổi nhỏ để quét sạch bụi trên cái bếp màu xi măng tối. Má sẽ nói, tối nay người ta đưa ông Táo nè. Nhà tôi không có cúng đưa ông Táo, nhưng má luôn hoài niệm về những lần đưa ông Táo nào đó ở nhà ngoại. Má vẫn hay bần thần vào những lúc như thế này. Rảnh rang, má lại làm mứt dừa, mứt gừng, kẹo hạt sen, bánh thuẫn. Chị Bích bên kho dầu vẫn hay qua nhà tôi giúp đổ bánh thuẫn. Chị rất thích công việc này, và luôn chứng tỏ mình lành nghề. Bánh thuẫn đổ xong thì má sẽ lót giấy báo trên một cái sàng tre. Chất bánh lên sàng và đặt trên bếp. Bên dưới là bếp không còn than cháy nữa, mà chỉ còn tro nóng. Má hong sấy những chiếc bánh này thật khô trước khi bỏ vào hũ cất để dành cho mấy ngày tết. Thỉnh thoảng má cũng hong những viên kẹo hạt sen cho thật khô theo cách này. Kẹo hạt sen làm bằng đậu tây, má nấu chín xay nhuyễn bằng cái cối xay cơm. Cái cối xay cơm có cái tay nắm màu đỏ, có từ khi chúng tôi còn chưa biết ăn cơm. Đậu chín sên với đường cho đến khi đặc lại, vê thành những viên tròn. Rồi má cắt tua rua những tờ giấy bóng kiếng màu đỏ hoặc giấy bóng đục nhiều màu, cho viên đậu vào gói và vặn lại hai đầu. Lâu rồi tôi không còn gặp lại loại giấy bóng kiếng này. Ngày xưa thời tiểu học tôi thường nhận được phần thưởng gói bằng giấy này, rất đẹp, rất bắt mắt. Không biết bây giờ còn ai làm kẹo hạt sen bằng đậu, và nếu có thì không biết sẽ gói bằng giấy gì.

Vào Sài Gòn thỉnh thoảng tôi vẫn đổ bánh thuẫn. Nhớ có lần đã mười hai giờ khuya, tôi hỏi, má ăn bánh thuẫn không. Ở đâu có mà ăn. Con làm đó. Má lồm cồm ngồi dậy, mặt rạng rỡ ăn một lần mấy cái bánh lúc gần một giờ sáng. Hai năm nay không còn má, khuôn bánh thuẫn đã bị nứt, tôi không còn ý định mua cái mới. Băng qua đường là siêu thị, bánh Danisa ngon hơn bánh thuẫn, và không phải khó khăn để bảo quản tránh yểu tránh mốc.
Có năm má nhìn tôi đổ bánh thuẫn, làm mứt dừa, mứt gừng, má nói, má không muốn làm mứt nữa. Má nói, ngày đó má cứ săm soi mấy chảo mứt, so sánh với hàng xóm xem nhà ai làm mứt trắng hơn. Cứ ngồi canh chảo mứt mà không về ở bên cạnh bà ngoại lúc bà ngoại qua đời. Từ đó mỗi lần làm mứt là những lần gợi cho má nhớ chuyện buồn. Tôi cũng nhớ một lần đang ngồi làm mứt, nhà chú Quang đối diện có tiếng lao xao. Đêm đó là hăm bốn tháng Chạp. Chú Quang ra đi. Có lẽ, ngày Tết thường là những ngày buồn.
Ở Sài Gòn đã năm cái Tết, tôi vẫn không hình dung rõ ràng Tết Sài Gòn ra sao. Vài lần đến Bến Bình Đông để ngắm hoa và dang nắng, chứ tôi chưa từng ra đường hoa để chụp cho mình một tấm hình. Tối nay, tôi ra Sài Gòn để một lần ngó cho kỹ cái tết Sài Gòn.
Ngày xưa Sài Gòn chiều thứ bảy là nam thanh nữ tú ăn mặc rất đẹp lả lướt trên phố. Chỉ cần mình đi phía sau lưng họ là hít hà nước hoa thơm ngát cả cây số. Tối nay ra phố người đông nghịt, khẩu trang kín mít vẫn nghe mùi bụi xe, đi một lát là cảm thấy như muốn ngộ độc khí thải. Đoạn đường về thì thoải mái nhẹ nhàng hơn, vì đi rất lâu sau… một chiếc lưng trần
Hai bên đường CMT8 người ta bày bán đầy lá dong và lạt. Con gái nói, con tưởng là lá chuối chớ. Tôi chưa từng gói bánh chưng nên các con tôi cũng không biết lá dong. Những hàng lá dong ế ẩm! Chắc rồi đây cũng chẳng còn ai ngồi gói bánh chưng khi siêu thị bán đầy, ép chân không thật đẹp thật sạch sẽ an toàn. Chạy mãi trên đường tìm hương Tết, chỉ thấy những quán xá ế ẩm và những khuôn mặt buồn bã âu lo. Đi ngang nhà văn hóa TN thì đông ngợp. Những cây mai giả vàng rực rỡ. Lớp lớp người chen chúc vào trốn khổ tìm vui. Đường hoa thì chưa bài trí gì. Vài anh công nhân đang sửa soạn cho những ngày sắp tới, đây đó dăm ba con mèo con. Chưa thấy “linh vật độc lạ” của Sài Gòn năm nay như thế nào.
Dừng đèn đỏ trên đường Pasteur, tôi thấy một người mẹ trẻ và đứa con ngồi ngay bên đường. Dưới ánh đèn đường, đứa con banh vở ra nắn nót trên giấy, người mẹ ngồi đếm lại những tờ vé số. Bên vệ đường CMT8, một người đàn bà ngồi đang bóc cái gói gì đó đưa lên miệng, có lẽ là bữa ăn chiều, đã hơn 8 giờ tối.
Khuya hăm ba tháng Chạp, tôi mở cửa ra ban công tưới cây. Một con bướm giật mình vỗ cánh bay lên đậu ngược trên trần nhà. Nhìn con bướm trong đêm, chẳng thấy có vẻ gì là hoa bướm mùa xuân. Gió xuân chẳng có, bướm xuân cũng không, vậy mà bỗng dưng nhớ vu vơ câu thơ của Lý Bạch: "Tá vấn thử hà nhật, Xuân phong ngữ lưu oanh" (Xin hỏi hôm nay là ngày nào, mà chim oanh trò chuyện trong gió xuân)
Sài Gòn, hăm ba tháng Chạp

Sunday, September 4, 2022

Thương

 




Thương con một nụ cười hiền
Thương con sớm bỏ cõi phiền mà đi
Thương anh đời chẳng thiên di
Nụ cười nắng lóe, bờ mi canh trường

(Thương về cháu Khánh Trang 1/10/1989 - 24/8/2022)



Saturday, September 3, 2022

Tạm biệt.. và cảm ơn Trang

 

Tạm biệt..
và cảm ơn Trang
=====
Tối qua sau khi xong trương trình livestream, tôi bị shock một lúc khi nhận được tin Trang Dao, một trong những quản lý của Dr. Wynn Tran Youtube và moderator của Dr Wynn Tran Group, qua đời .
Cách đây 2 năm, khi đại dịch Covid-19 bắt đầu đỉnh điểm và khi kênh Youtube/Facebook ngày càng có nhiều người theo dõi, tôi đăng tin tuyển moderator và trợ lý cho kênh thì tôi nhận được tin nhắn của Trang. Sau phỏng vấn, tôi nhận Trang vào làm ngày vì Trang thông thạo 3 thứ tiếng: Anh-Pháp-Việt. Trang giúp cải thiện các tương tác trên kênh Youtube, làm một số video sub tiếng Pháp cho các bài nói chuyện của tôi. Tôi thật sự bất ngờ vì kỹ năng IT và quản lý của Trang. Để giúp quý khán giả dễ tìm câu hỏi đã đặt, Trang cẩn thận gõ lại từng câu hỏi sau mỗi chương trình.
Mỗi lần livestream, nhất là trong đại dịch Covid-19, hàng ngàn câu hỏi khắp nơi đổ về, Trang và các bạn trong team cẩn thận lựa ra những câu hỏi trực tiếp hay nhất, liên quan nhất và có thể giúp nhiều người nhất đưa vào inbox cho tôi trả lời.
Trang đã thầm lặng giúp đỡ cộng đồng như vậy trong lúc cô phải chịu đựng những cơn đau kinh khủng, hành hạ cơ thể khi chống chọi với căn bệnh ung thư máu giai đoạn cuối.
Có lần Trang hỏi tôi về Thủy "Muối", một người bạn thân đã sáng lập tổ chức Ung Thư Thủy Muối (SCI). Tôi trả lời là khi nào có dịp gặp tại Canada thì tôi sẽ kể về Thủy. Giờ đây thì cơ hội đó không còn nữa. Tôi muốn nói rằng Trang và Thủy là những người bạn tôi quý nhất vì cả hai đều sống hết mình vì mọi người.
Các vị trí quản lý và moderator ở Dr. Wynn Tran yoututbe/facebook đều là thiện nguyện nên chỉ có những ai thật sự rất tâm huyết cho cộng đồng mới dành thời gian phụ giúp. Với gần 1 triệu người theo dõi trên youtube/facebook, tôi không thể làm tốt việc của mình nếu như không có Trang và các bạn trong team Dr. Wynn Tran giúp đỡ.
Cảm ơn Trang đã cùng tôi giúp đỡ cộng đồng trong đại dịch Covid-19, giúp tôi hơn 100 video về Covid-19.
Cảm ơn các bạn Team Dr. Wynn Tran gồm Thuy Duong (Vietnam), Nhi Truong (USA), Nguyen Nguyen (USA), Minh Tran (Australia), và bác Thien Ho (USA) đã và đang giúp chương trình Dr. Wynn Tran ngày càng tốt hơn.
Để tưởng nhớ Trang, trong chương trình livestream thứ Sáu tuần tới, tôi sẽ nói về ung thư máu. Mong gia đình và người thân của Trang sớm vượt qua mất mát này.
BS Wynn Tran, Los Angeles, Hoa Kỳ

Thursday, September 1, 2022

Cát bụi mệt nhoài.

Lúc đó đã gần trưa, có chuông điện thoại. Là anh tôi gọi. Vừa bấm nghe, bên kia anh tôi khóc òa, to lắm: "Tuyền ơi, anh đau khổ quá!". Tôi hơi mất bình tĩnh, hỏi anh có chuyện gì?

Anh nói: Bé Khánh Trang mất rồi!


Hai lần trong đời, tôi chứng kiến hai người đàn ông khóc to nức nở như vậy.
Năm 1986, tôi và ba về Nam Định lần đầu tiên. Sau ba mươi hai năm, ông một thân một mình ra đi rồi trở về, ba tôi khóc òa, to lắm, vừa khóc vừa mếu máo: "Cô Tí ơi, con đã về đây. Thằng Nam của cô đã về đây".
Khi ấy tôi còn quá trẻ để hiểu tâm trạng của ba, để cảm nhận trong tiếng khóc ấy chứa đựng nhiều nỗi niềm, có cả ray rứt ân hận (vì đứa con duy nhất đã bỏ cha mẹ già ở lại mà vào Nam), và cả niềm vui trùng phùng, được tìm lại, tìm thấy, tìm gặp.
Còn bây giờ, tiếng khóc xé lòng của anh tôi là tiếng khóc đau đớn, mất mát không gì sánh được.
Tôi và em gái liền ra với anh để an ủi anh.
Anh vừa qua cơn bệnh nặng năm ngoái, đang trong quá trình hồi phục, sợ anh xuống tinh thần.
Khi một người ra đi thì những người còn lại sẽ nghĩ gì? Tôi nghĩ, có lẽ, không ngoài chuỗi hồi tưởng miên man về những kỷ niệm.
Đào Duy Khánh Trang là trưởng nữ của anh tôi. Tên của cháu ghép đôi hai địa danh thân thương quê nhà: Diên Khánh - Nha Trang.
Cháu đi học ở Canada năm 18 tuổi và ở lại làm việc đến khi cháu mất vì một căn bệnh hiểm nghèo ở tuổi 33.
Lần gần nhất tôi gặp cháu cách đây 12 năm trong đám cưới của anh cháu. Tôi mở máy tính xem chậm album hôm đám cưới. Cháu tôi, cô gái bé nhỏ, dịu hiền, xinh đẹp, có nụ cười thật tươi, rạng rỡ. Tôi lục tìm những tấm hình ngày cháu còn bé, nhỏ xíu, e thẹn dễ thương làm sao.
Rồi cô cháu chỉ liên lạc qua facebook.
Sống, làm việc ở Canada nhưng cháu rất quan tâm tình hình Việt Nam với những suy nghĩ tích cực và nhân văn. Thỉnh thoảng tôi và cháu có trao đổi những thông tin cháu chưa hiểu. Qua đó, tôi luôn nhìn thấy những suy nghĩ trong sáng và rất lạc quan của cháu. Cô cháu gái hiền hậu, thùy mị, thông minh và có trái tim nhân ái.
Tôi xem lại những album trên facebook của cháu. Tấm hình nào cũng xinh đẹp, căng tràn sức sống.
Tôi gửi cho anh tôi những tấm hình của cháu.
Anh nhắn: "Nhìn nụ cười tỏa nắng của con gái mà thương con vô cùng".
Gia đình lớn của chúng tôi, những ngày này rất buồn, không định viết, muốn để mọi thứ qua đi, nhưng thương cháu quá.
Chúng ta đến thế giới này để nói lời chia tay, mỗi người một cách. Dù biết là như vậy nhưng đau quá, xót quá.
Bé ơi, như một lời chia tay cô Tuyền thương yêu gửi đến con. Thân nhẹ nhàng như mây, con nhé.
(by Cô Tuyền)

https://www.lepinecloutier.com/necrologie-avis-de-deces/67932-khanh-trang-dao-duy?fbclid

Tuesday, July 12, 2022

Công đức

Không thấy được sự có mặt ở đời này là khổ thì bao nhiêu công đức cũng chỉ là con đường sinh tử. 
Ai cũng cần đến nhiều công đức để sống an lành như ý nhưng nói rốt ráo thì công đức lớn nhất là tìm hiểu giáo lý và sống trong chánh niệm, thường trực biết rõ thân tâm đang thiện ác ra sao. 
Sống chánh niệm mới có cơ hội hiểu mình và đời chỉ là do các duyên mà có rồi cũng do các duyên mà mất đi. Hiểu được vậy sẽ thương được muôn loài mà lòng không ôm giữ ái luyến cái gì. 
Sống với chánh niệm mới có trí tuệ, từ bi. Cả hai pháp lành này là gốc của tất cả công đức ở đời.
#NKCBK

Sunday, May 1, 2022

30 tháng 4, tôi lại lẩm cẩm nhớ.



-Nhớ căn nhà sau hai ngày chạy giặc quay về thấy bị dọn trống trơn, chỉ còn thấy một đống sách vở và những bản danh dự bị cháy dang dở. Những bản danh dự được nhận hàng tháng trước lớp, từ tay thầy Giùm - thầy hiệu trưởng.


- Nhớ má dắt lên xe "đa xu" đi ra Lam Sơn thăm ba ở tù.

- Nhớ ba ra tù bị xe bộ đội tung sưng bầm tím đen nửa khuôn mặt. Nhớ cái thuở cầm đũa chưa chắc đã cầm chiếc banh rửa từng vết thương mủ xanh trên lưng của ba.

- Nhớ phòng khách căn nhà 14 Quốc Lộ 1 có bộ salon, một chiếc paravant chắn sau cửa sắt kéo lúc nào cũng để mở, và chiếc divan để khách mệt nghỉ tạm. Sau này đồ đạc bị dọn sạch qua lối cửa sau nên còn chiếc divan do to quá tháo đi không được.
Nhớ má qua hàng xóm thấy bộ bàn ăn gỗ Cẩm Lai và 6 chiếc ghế của nhà mình, má đòi về, đặt ở phòng khách thế vào chỗ của bộ salon trước đây. Cũng kể từ ngày đó phải ăn cơm dưới đất, mỗi người ngồi trên một chiếc đòn ngồi bằng gỗ, chính giữa là cái mâm nhôm. Những cái chén kiểu chất đầy trong tủ cùng những con búp bê Nhật cũng không còn, cả nhà ăn cơm bằng chén đất của nhà hàng xóm khác thương tình cho. Phía sau cái tủ chén to ấy là căn phòng dành cho bà Ba, người giúp việc, sau này đổi vài người giúp việc và cả khi không còn người giúp việc nữa nơi đó vẫn gọi là "buồng bà Ba")
Má đi xuống chợ Đầm mua đồ lặt vặt về bày lên chiếc divan đó bán kiếm sống qua ngày. Trong những món đồ má bán có những viên kẹo xổ lãi màu hồng hình dáng giống viên phấn nụ. Một bữa thèm kẹo lấy ăn một viên, kết quả là có mấy con lãi đũa to như chiếc đũa chui ra ngứa ơi là ngứa. Lấy tay nắm kéo con lãi ra mà nó cứ trơn tuột chạy ngược vào. Má dùng miếng giấy báo kẹp lại kéo ra. Từ đó chừa không dám ăn vụng kẹo xổ lãi.

-Nhớ căn phòng thuốc của ba với tủ kính chất đầy những cuốn Agenda ba từng ngày viết, có lẽ ba viết từ lúc di cư năm 1954, đã bị đốt hết chỉ còn sót lại cuốn năm 1960. Nhớ cái giường khám bệnh cho khách nệm dày và êm mà không đứa nào dám nằm. Nhớ những chai thuốc thật to với viên màu hồng Chloroquin và màu trắng Fansidar, những bệnh nhân của ba sau ngày ấy sao toàn da xám môi thâm run rẩy vì sốt rét. Nhớ cái điện thoại màu đen đặt trên bàn kính chữ U. Lần duy nhất được cầm lên khi nó đổ chuông là khi ba má vắng nhà, nghe giọng Huế của ông quận trưởng Hồ Trang.

-Nhớ hết phòng khách phòng ăn đến nhớ phòng ngủ. Nhớ cái bàn trang điểm của má có 3 tấm gương gấp, bên cạnh tủ áo gỗ hương thật to. Đứng trước bàn có thể soi được cả sau lưng. Bàn trang điểm đầy những lọ sơn móng tay đủ màu, những chai nước hoa, và những hộp kem dưỡng da hiệu Esoterica. Chưa từng xài loại kem này nhưng vẫn không quên mùi hương của nó trên khuôn mặt của má. Mỗi lần ba đi Sài Gòn về là mua cho má một xấp áo dài. Áo dài của má ngập tủ cũng mất trong lần chạy giặc đó. Kể từ ngày đó má mặc toàn áo bà ba và quần vải ú tám. Một lần năm chín mấy, tôi đi An Giang mua về cho má chiếc quần đen vải “mỹ a sa tanh” gì đó mà má cũng không dám may mặc, sợ bị dòm ngó....

Kể mãi chắc mòn... bàn phím.
Đã 47 năm kể từ ngày đó mà tôi vẫn nhớ như in. Tôi đã sống qua nhiều căn nhà trong cuộc đời mình, nhưng cứ mỗi lần trong mơ, lại thấy đang sống trong căn nhà số 14 ấy. Có lẽ bởi đó là chấn động đầu đời của một đứa trẻ thơ, có lẽ đó là sự ám ảnh không nguôi của một đứa trẻ bị cướp đi con búp bê duy nhất của mình. Cũng từ ngày đó, tôi không còn con búp bê nào cả. Cho đến khi đi làm, tôi dành tháng lương đầu tiên để mua một con búp bê Liên xô mắt nhắm mắt mở.

Hôm qua, con gái gọi điện thoại: Mẹ, phường kêu nhà mình treo cờ. Tôi lặng lẽ lấy lá cờ ra và hai chiếc kẹp giấy ra kẹp ngoài ban công. Nhóc tì 5 tuổi chạy theo sau lưng. Cái gì đẹp vậy bà? Con thấy đẹp hả. Nó gật đầu. Vừa kẹp xong trời mưa. Nó nói, bà ơi, đem nó vô, ướt hết rồi kìa. Không sao, nó ướt rồi nó lại khô thôi. Nó hư sao bà. Các pháp hữu vi đều vô thường! Tôi nói với nó cũng nói cho chính mình.

(Hình: cuốn Agenda và mấy tấm danh thiếp của ba may mắn còn sót lại)
30/4/2022 

Friday, April 15, 2022

NGOẠI


Ngày nó đi bà ngoại là người buồn nhất. Dù gì bà cũng là người chăm sóc ẵm bồng từ lúc nó mới sinh ra cho tới lúc nó rời nhà đi du học. Bà cứ phàn nàn, cho nó học ở VN thì đã sao, cứ gì phải đi tuốt tới Mỹ mới học được, còn nhỏ xíu mà cho đi rồi tới ở xứ lạ quê người không người thân thích, lỡ se da ấm mình thì ai lo cho. Thế là từ lúc nó đi, mỗi lần ai hỏi tới là bà lại khóc, lại cảm thấy ấm ức. Đối với những người già, thời gian không tính bằng năm tháng nữa mà tính từng ngày. Trong lòng bà cứ canh cánh một điều là sợ sức khỏe yếu kém không gặp được nó. Thế là bà cố gắng ăn uống và đi bộ thể dục mỗi ngày để chờ nó. Bà thích nhất công việc xé lịch, mỗi ngày từng tờ lịch rơi đi là bà đếm lùi từng ngày nó trở về. Sáng bà thức dậy thật sớm để xé lịch. Có bữa nhớ nó quá bà xé lịch từ buổi tối hôm trước. Mỗi lần skype với nó, lãng tai chẳng nghe được gì, bà cứ nhìn da diết cái màn hình laptop và miệng cười móm mém lẩm bẩm: “Cha mày ra, hôm nay lớn quá”. Mỗi ngày xem ti vi, bà xem kỹ những diễn biến ở Mỹ hơn ở VN. Nghe cô y tá gốc Việt nhiễm Ebola ở cùng bang nó ở bà hoảng hốt. Nghe có xả súng, khủng bố đâu đó bà lại lo lắng và phàn nàn. Lâu lâu bà lại hỏi, lỡ có chuyện gì không biết có biết ngõ về không. Có đưa tiền sẵn cho nó mua vé máy bay bay về không. Bà dặn nó, đi học là về nhà ngay không được “tùng tam tụ ngũ” nghen con, bà nghĩ nó vẫn cứ như mấy đứa nhỏ đi học ở trường cấp 2 sau nhà..

Hôm qua mẹ in tờ vé máy bay của nó cho bà xem. Mẹ nói, nó chỉ cần cầm tờ giấy này ra sân bay là về được VN nè má. Bà nhìn tờ giấy mà không sao nghĩ ra được là với cái tờ giấy chữ nhàn nhạt này nó có thể bay được từ Mỹ về VN. Mẹ lấy bút ra ghi chú tiếng Việt chi tiết trên từng cuộc hành trình, những chặng bay, giờ giấc, quy đổi ra giờ VN, nơi quá cảnh, cho bà đọc. Mẹ đi ra phố uống cà phê về thấy bà vẫn còn ngồi đeo kính và cầm kính lúp soi trên tờ giấy, sau đó gấp cẩn thận bỏ vào cái túi thường đi bộ hằng ngày như thể nếu làm mất tờ giấy đó nó không thể bay về. Bà nói, trông nó về để hung cái tay hung cái chưng hun cái đít nó cho đã. Một năm đăng đẳng giờ chỉ còn chờ đợi hơn 50 ngày nữa thôi.
(Hình chụp lúc nó chia tay bà ngoại)
Viết ngày 16-4-2015
---------
Ngoại đã dự cảm đúng. Ngày Ngoại mất Oct-5, 2020 nó không thể về được vì dịch Covid bùng. Thương Ngoại và thương nó 
(Post lại 16-4-2022)

Sunday, April 3, 2022

Ngày đó chúng mình

 Ngày đó, con gái lớn của tôi về nói với mẹ, mẹ đi họp phụ huynh cho con. Lý do là học sút, điểm kém. Tôi đến chỗ họp, thấy có bạn tôi, cũng đi họp cho con trai, cũng với lý do ấy. Bạn tôi vốn là học sinh lớp chuyên, nên tôi tin rằng con trai bạn ấy chẳng thể nào là đứa học tồi. Chúng tôi nhìn nhau, cười đồng cảm. Bọn chúng ham chơi và...xui xẻo thôi, nhưng ảnh hưởng thi đua của cả lớp.

Con gái tôi đi học ở trường suốt cả ngày, học buổi sáng, học buổi chiều, và học thêm buổi tối. Không học thêm ư? Liệu có an yên được với các cô giáo của chúng nó không. Hồi đó chúng tôi gọi là 'cáo dô' chớ không gọi là cô giáo. Đi học thêm, thường được mớm đề trước, chỉ cần đi học thêm là biết làm bài. Không đi học thêm, thì không biết làm bài đâu, vì cái phần giải bài tập đó cô mang về lớp học thêm mới hướng dẫn, còn ở lớp thì chỉ qua loa mà thôi.
Một buổi chiều đó, cô giáo chủ nhiệm gọi điện thoại về nhà tôi, than phiền về sự học của con tôi. Cô giáo muốn tôi phải làm con tôi một trận ra trò. Tôi nói:
- Cô biết đó, cháu nó học cả ngày ở trường, buổi tối học thêm ở nhà cô, khuya về chưa bao giờ nó đi ngủ trước 2 giờ sáng, 6 giờ lại phải lo đến trường. Việc nó không làm bài được hay không làm bài là nhà trường chịu trách nhiệm phần lớn, vì tôi gặp con tôi mỗi ngày chỉ có vài tiếng lúc nó ăn uống, đủ để canh chừng nó không ngủ gục và đánh thức nó để không đi học trễ. Tôi đã làm hết sức bổn phận của phụ huynh rồi, cô gọi cho tôi cũng vậy thôi. Tôi không thể trừng phạt con tôi gì được đâu.
Thế là từ đó cô giáo chủ nhiệm không bao giờ gọi cho tôi nữa.
Rồi tới đứa con gái sau, tôi đã nghỉ việc nhưng một ngày tôi mặc đồ để chạy ngoài đường suốt từ sáng đến tối. Con tôi không có thời gian để tự chạy xe dù nó có chiếc xe đạp điện. Sáng tôi đưa con tới trường, trưa tôi đón về ăn cơm, đầu giờ chiều chở lên trường học tiếp. Khi thì môn kỹ thuật khi thì môn thể dục. Nếu buổi chiều nào không có những môn đó thì sẽ là học thêm môn Lý, môn Hóa, môn Anh Văn vv..
Buổi chiều vừa đón ra thì tôi chở con tấp vào quán phở gõ, làm vội tô phở với nước lèo hóa chất gì đó, rồi tới học thêm Toán. Đó là xuất 5-7 giờ. Ra khỏi lớp học thêm đó, tôi chở con tôi tới lớp học thêm Văn, làm thêm một xuất 7-9 giờ. Tối về nhà ăn hoặc uống sữa hay cái gì đó rồi è cổ ra làm bài tập và học các môn học gạo bài, sử địa, chính trị.... Những ngày tháng đó, đêm nào tôi cũng thức khuya để canh chừng con khỏi ngủ gục, và sáng nào cũng dậy sớm để canh chừng con thức học bài tiếp. Mỗi đêm ngủ 3 tiếng của hai mẹ con là chuyện bình thường.
Những khi con tôi không thuộc bài, mà sáng hôm đó e rằng có kiểm tra miệng, tôi viết sẵn cho con tôi một giấy nghỉ ốm, mà con tôi ốm yếu thật, học như vậy không ốm mới lạ. Giấy nghỉ ốm ghi là đêm hôm qua con tôi lên cơn hen suyễn, hôm nay đi học nhưng vẫn còn mệt, nếu cháu có biểu hiện gì bất thường, xin thầy cô cho cháu lên phòng y tế nằm nghỉ. Tờ giấy khống ấy, là tập sự gian dối đầu đời của con tôi, nhưng là kỷ niệm hạnh phúc của hai mẹ con tôi, để chống lại cái sự chạy thành tích nọ kia.
Tôi nhớ đọc đâu đó, ngày xưa đàn ông để tóc dài, cột đuôi tóc trên trính nhà, lỡ học bài ngủ gục thì đuôi tóc giựt ngược sẽ tỉnh lại học tiếp. Má tôi ngày đó sợ anh tôi đi lính, đêm nào cũng lấy nước lạnh ngâm chân cho anh tôi, và khăn ấm lau mặt, để anh tôi học thi tú tài. Kết quả là anh tôi đậu ưu. Rồi tôi nhớ cứ mỗi lần nhạc hiệu đài BBC nổi lên là má tôi đặt trên bàn tôi một ly cà phê đen cho tôi thức khuya để học. Mà tôi cứ thi rớt đại học. Má tôi chẳng hề la mắng gì. Con gái học bao nhiêu chả được. Hơn nữa tôi lại rớt vì lý lịch. Mãi sau này tôi cũng kiếm được cái bằng đại học, tuy nhiên chả xài vào việc gì, chỉ để khoe má. Chuyện học hành lại phải cần sự đam mê, cho đến bây giờ tôi vẫn còn học, học cái gì mình thích. Nghĩ đến chuyện học hành, cứ nhớ kỷ niệm thân thương với cha với mẹ. Con gái tôi sau một thời gian quá sợ học hành, bây giờ lại tự mình tự nguyện ghi danh lớp học online ba tiếng đồng hồ buổi tối. Cháu gái tôi ngày đó học hành ạch đụi nặng nhọc, cũng bị cô giáo khủng bố bảo phải chuyển lớp khác, sợ ảnh hưởng thi đua của lớp, giờ lại sắp có bằng đại học thứ hai. Học hành chẳng bao giờ là quá muộn!
Ngày đó, khi con gái lớn của tôi gặp vấn đề với nhà trường. Về thở dài, than vắn với em nó. Hai chị em tâm sự với nhau. Em nó bày, hãy thú tội với mẹ đi để mẹ cứu cho. Và tất nhiên, tôi phải cứu. Con học giỏi thì cha mẹ nào lại không muốn, không hãnh diện, nhưng học giỏi không phải là tất cả mọi thứ của cuộc đời này. Phải làm sao cho con mình được sống cho ra sống mới là ý nghĩa cao nhất của đời sống.
Thời đó, ở Nha Trang có một cô giáo Thuận dạy Anh văn rất là tốt. Hầu như ai cũng muốn con mình học ở đó. Tuy dạy thêm nhưng cô giáo kiểm tra miệng và sách vở rất gắt gao. Em nào không thuộc bài thì chép phạt, không làm bài tập thì đuổi học, không chép phạt cũng đuổi học. Trời ạ, để cho con theo được cái lớp này, tôi phải... làm bài tập phụ con, và chép phạt luôn cho nó. Thời gian đi học không đủ lấy đâu thời gian chép phạt. Đó cũng là kỷ niệm ngọt ngào của hai mẹ con. Nhờ vậy, con tôi cũng bám trụ được cái lớp đó một thời gian dài, và cũng giật được cái giải tiếng Anh gì đó, để rồi nó vọt thẳng một lèo thoát khỏi cái nền giáo dục quái đản này.
Phải, đó là một nền giáo dục phải nói là quái đản. Ngày 20 tháng 11, tôi hỏi các con tôi có muốn đi thăm ai không. Tụi nó không nghĩ ra được một cái tên, ngoài một người thầy của nó đã đi về bên kia thế giới.
Với kiểu giáo dục hiện nay, cha mẹ không đứng về phía con, không chia sẻ đồng cam cộng khổ với con, cộng thêm sự khủng bố -- vâng, sự khủng bố -- của giáo viên, thì sẽ còn nhiều trẻ sẽ tự mình bay chuyến cuối cùng để giải thoát. Thời đó con gái tôi nói, cô GVCN con nói tụi con sẽ không bao giờ vô được đại học đâu. Vậy mà tụi nó đậu đại học cái vèo, còn cái em học sinh cá biệt con trai của bạn tôi đó nghe đâu bây giờ khá thành danh.
Vậy đó, không phải ai sinh ra cũng học giỏi, không phải ai học giỏi mới thành người. Làm cha mẹ đừng bao giờ quá ép uổng con cái, vì mỗi thời khắc của cuộc đời nó đều là cuộc sống nó đang sống. Hãy chỉ làm những kỷ niệm đẹp với con cái, dẹp chuyện thành tích của nhà trường qua một bên đi hỡi các bậc cha mẹ.
2/4/2022

Friday, October 1, 2021

Sài Gòn mở cửa, mở cửa cho ai?

Chiều có việc, đứng đợi một góc đường, thấy có hai mẹ con người lượm chai bao. Tôi ra đường đeo một lần hai chiếc khẩu trang và thêm tấm kính chống giọt bắn. Mẹ con họ đeo hờ hững chiếc khẩu trang vải chỉ có thể ngăn bụi. Người mẹ lục lọi từng chiếc túi rác to để lượm ra những vỏ chai thừa hay những thứ gì có thể bán được. Đứa bé tung tăng lò cò cũng phụ mẹ moi những cái túi rác khác. Dường như họ chẳng màng nguy cơ nhiễm bịnh. Đứa bé thậm chí còn không mang dép.

Tôi đứng đã lâu mà hai mẹ con họ cũng loay hoay lục lựa khá lâu.




Rồi cuối cùng mẹ đạp xe chở con đi, với những chiến lợi phẩm sau lưng và hai bên. Loạng choạng, nhưng chắc vui lắm. Đứa bé sẽ vui khi thấy mẹ nó vui vì hôm nay 'xuất hành sớm' nhặt nhạnh được nhiều. Và chắc nó cũng vui nhiều hơn vì được ra đường sau những ngày tháng dài bị nhốt chặn phong tỏa. Có lẽ chẳng có lực lượng chức năng nào phạt được họ, bởi tiền đâu mà nộp phạt.





So với những người bị chặn đường về quê, mẹ con chị vẫn còn là may mắn khi còn có thể bám trụ lại được SG, và 'có lý do chính đáng' khi ra đường.

Tôi dõi theo họ. Đứa bé chỉ tay cho mẹ. Làm một người khách mới trên cái đất Sài Gòn này đi đâu tôi cũng nhìn ngắm những cái gì đẹp đẽ lung linh lấp lánh. Tôi nhói lòng khi nhìn theo hướng tay chỉ của đứa bé, một túi rác to tướng khác.

Sài Gòn đáng thương!
1/10/2021

Sống khôn thác thiêng

“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...