Một người bạn lâu ngày gặp lại, (gặp trên điện thoại), sau khi hàn huyên, hỏi thăm mẹ bạn, mới hay mẹ bạn đã xuất gia. Hỏi thăm về đời sống xuất gia của bà như thế nào khi đã vào hàng cổ lai hy, bạn kể, mẹ bạn vào ở một Tịnh xá (gì đó quên tên rồi).
Tuesday, April 6, 2021
ĐI TU
Saturday, April 3, 2021
VỀ ÔNG DONA
(Donabrāhmanasutta)
CẢNH BÁO VỀ SẸO ÁC QUỶ
Bắt đầu từ đầu tháng 1 đến giữa tháng 3 năm 2013.
Trung tâm trị liệu đau nhức của chúng tôi nhận điều trị sẹo mổ đẻ sau khi sinh
con cho 21 bệnh nhân. Tất cả những ca bệnh này đều do tôi phụ trách.
https://lethuannghia.com/canh-bao-ve-seo-ac-quy-tu-lieu-y-khoa/
DUTY FREE
Trên triền núi Himalaya có một bộ tộc sống bằng nghề săn bắt khỉ. Họ làm cái bẫy như cái hộp để thức ăn trong đó, và khoét cái lỗ bằng bàn tay của khỉ. Họ bỏ vào đó những thức ăn mà con khỉ thích. Họ thò tay lấy thức ăn ra, giả vờ ăn cho khỉ thấy để bắt chước. Rồi họ lánh đi. Khi những con khỉ thò tay vào đó, họ xuất hiện. Con người mình khi thò tay vào cần rút tay ra chỉ việc xuôi tay, nhưng con khỉ không đủ khôn ngoan để biết điều đó. Khi nó hốt một nắm to thức ăn thì nó không thể rút tay ra vì nó không chịu thả thức ăn ra. Đức Phật nói kẻ phàm phu không biết thoát thân trong dòng sinh tử khi bàn tay họ cứ nắm chặt như đám khỉ ngu khờ trong Himalaya. Ngày xưa tôi có đọc câu chuyện ngắn “Chuột thành phố” của Tô Hoài. Một ngày kia con chuột nhà đi chơi gặp con chuột phố ốm nhách suy dinh dưỡng, chuột nhà rủ chuột phố về nhà để có thức ăn, khỏi đi lang thang bị mèo giết, cũng không phải giành thức ăn với lũ chuột hoang. Nhà có hũ mứt, chuột nhà dặn chuột phố ăn chỉ vừa đủ thôi vì cái lỗ này nhỏ, nếu ăn no thì chui ra không được. Con chuột kia đói quá, càng ăn càng lớn, cuối cùng ra không được. Câu chuyện này gợi ý cho mình là nên vừa chừng thôi. Muốn thoát thân tu hành thì phải buông bớt, bàn tay nắm hoài sao thoát, bụng chứa nhiều quá sao thoát. Trong giờ cận tử, giây phút quyết liệt nhất trong đời của mình, nếu lúc đó mình tỉnh táo thì còn đỡ đỡ một chút, chớ nếu tâm thức đang chập chờn thì lúc đó mình trở về với đơn vị gốc của mình. Bình thường mình nóng tánh, tham lam, cố chấp thì lúc đó là lúc tất cả những tánh xấu đó đổ về trước mặt mình. Ví dụ như lúc đó mình nghe ngứa quá mà không biết làm sao nhờ gãi, tay bắt cánh chuồn rồi mà, đâu có nói được nữa; nếu bình thường mình có khả năng chịu đựng thì không sao, còn bình thường sống sướng quen, hò hét như vua, có tiền bạc, có kẻ hầu người hạ, nhờ là người ta làm, bây giờ trong lúc đó nhờ không được, đâm bực. Hoặc trong cơn ảo giác cận tử mình sẽ thấy nhiều cái mà bình thường mình rất là thích như chơi tem, chơi xe, vòng vàng nữ trang, thích ăn ngon, thích món này món nọ, lúc đó có thể nó sẽ xuất hiện ảo giác. Những lúc đó nếu mình không biết buông, cứ ôm lấy thì tâm mình sẽ dính chặt vào đó, nếu ghét thì sẽ ra đi với tâm sân hận. Hoặc giống như có lần mình nằm mơ thấy mình mua hay ai đó mới cho mình cái gì đó thiệt là thích, chưa enjoy hết mình thì đã giựt mình vì tiếng động thấy ghét nào đó. Phải nghĩ là bây giờ bong bóng sắp vỡ rồi, bọt xà phòng sắp tan rồi, hoặc nắm cát sắp được tung ra rồi, phải nghĩ như vậy thì bớt sợ; hơn là nghĩ mình sắp gặp tai nạn, sắp xa người thân yêu, nghĩ vậy dễ sợ lắm. Đừng nói tôi nói chuyện trên mây, bây giờ không nhớ tôi đâu, lúc đó mới thấy nhớ tới tôi, nhớ ông sư từng nói, khi ngặt nghèo này là phải buông, phải nghĩ rằng mình chỉ là một nắm cát, mình chỉ là một cái bọt xà phòng. Bất cứ là ai đi nữa mà trên sáu mươi tuổi rồi mà vẫn còn dính chặt vào tiền, thích đếm tiền, nặng về tình thân, nặng về quan hệ bè bạn kiểu ái luyến gia tộc quyến thuộc, hoặc tệ hơn nữa là còn thích làm đẹp, còn mê quyền lực không nghĩ đến chuyện buông bỏ là tôi ngại giùm rồi. Cỡ tuổi đó đã muộn lắm lắm lắm rồi. Tôi biết nói như vậy có nhiều người rất là phiền, họ sẽ nói rằng nói như vậy như có vẻ chống lại lịch sử văn minh nhân loại, tuổi già thì phải được an ủi là nhờ con cháu quây quần. Nghĩ như vậy là nghĩ theo kiểu lối mòn, chứ theo tinh thần nhà Phật thì càng buông bỏ là càng nhẹ. Trách nhiệm không phải là gánh nặng. Duty khác với burden. Ngoài phi trường quí vị thấy người ta ghi chữ duty-free thì ‘duty’ này rất nhẹ. Nếu không duty-free thì khi mua mình phải đóng thuế. Tôi nhìn chữ đó tôi khó chịu. Tôi nghĩ như trường hợp mẹ phải lo cho con, con phải lo cho ba mẹ, nghĩ vậy là hơi ngán rồi đó, không làm thì không được; còn cái kia mình không đóng thuế thì đừng có mua. Theo tôi thì mình đừng đồng hóa trách nhiệm với gánh nặng. Có người cũng lo cho gia đình nhưng luôn luôn trong tình trạng tâm lý sẵn sàng ra đi.
THỜI GIAN ĂN SẠCH MỌI THỨ, ĂN LUÔN CẢ CHÍNH NÓ.
Thầy nói:
- Cái gì ta biết các con cũng biết, cho nên mình không có gì khác nhau hết. Có điều bữa nay ta có một câu hỏi muốn hỏi các con, coi như đây là kiến thức sau cùng mà ta muốn trao lại cho các con và giữa các con và ta không còn cái gì khác nữa hết.
Rồi ông thầy đọc một bài kệ:
Kalo ghasati bhutani
sabbaneva sahattana
yo ca kalaghaso bhuto
sa bhutapacanim paci.
Kalo ghasati bhutani: thời gian ăn sạch mọi thứ ở đời, ăn sạch tất cả chúng sanh trong đời.
sabbaneva sahattana: chẳng những ăn chúng sanh, nó ăn luôn mọi thứ ngoài chúng sanh, và sahattana, ăn luôn cả chính nó.
yo ca kalaghaso bhuto: ai là người ăn được thời gian?
sa bhutapacanim paci: và kẻ nào ăn được thời gian, và đốt cháy được cái đốt cháy chúng sanh.
Xưa nay mình nghe được là lửa đốt cháy mọi thứ, vậy mà có cái đốt cả lửa nữa, nghe có kỳ hông. Lửa đốt hết mọi thứ, vậy cái gì đốt luôn lửa, thay vì làm tắt lửa?
Ông thầy đọc bài kệ rồi nói học trò trả lời. Chú giải nói các học trò gồm 500 người, dassati visatiti sampiṇḍita , dasa: 10, visati: 20, dassati visatiti sampiṇḍita dịch sát tiếng Việt là tụ năm tụ ba chia thành từng nhóm (nhóm 10 người, 20 người) bàn bạc với nhau câu hỏi đó mà không ra đáp án cho câu:
“Thời gian ăn sạch mọi thứ ở đời, ăn luôn cả chính nó. Ai là người ăn được cả thời gian, và đốt được cái ngọn lửa vẫn đốt lấy muôn loài.”
Cuối cùng họ kéo nhau tới gặp sư phụ:
- Tụi con chịu thua, câu này kỳ quá, kỳ trong từ ngữ và kỳ trong ý tưởng.
Thầy giải thích:
Kalo ghasati bhutani, thời gian ăn sạch sinh mệnh của muôn loài, cái này chắc các con hiểu. Từ con giun con dế hay con voi con cá nhà táng, cho tới một đứa bé mới phôi vài tuần cũng phải chết. Sống được trăm tuổi hay ngàn tuổi gì cũng phải chết.
Sabbaneva, chẳng những vậy, nó ăn luôn mọi thứ khác ngoài chúng sanh, cây cỏ sông rạch nhà cửa núi con, theo năm tháng cái gì cũng biến diệt, cũng thay đổi hết. Nhưng, sahattana, nó ăn luôn chính nó, nghĩa là trải qua bốn mùa xuân hạ thu đông, đến mùa hạ thì mùa xuân không còn nữa, đến mùa thu thì mùa hạ không còn nữa. Chính thời gian giết thời gian là chỗ đó. Chưa hết, thời gian của hơi thở vào kết thúc ở thời gian của hơi thở ra, thời gian của hơi thở sau kết thúc thời gian của hơi thở trước. Chính thời gian giết thời gian là chỗ đó, nó ăn muôn loài và ăn chính nó. Thời gian sau xóa thời gian trước. Nhưng hai câu sau mới chua.
yo ca kalaghaso bhuto,
Ai là người ăn được thời gian? Ông thầy là người có học Phật pháp, học trò thì không học. Trong Chú giải giải thích, chính vị A-la-hán là người ‘kalaghaso’ -- người ăn được thời gian. Nghĩa là vị đó không còn tiếp tục nữa. Mọi thứ kết thúc ngay sau sát-na Tâm-viên-tịch. Mình thì còn có sớm có muộn, có lâu có mau, có xuân hạ thu đông, nhưng đối với một người đã viên tịch niết-bàn thì làm gì còn sớm muộn nhanh chậm, xuân hạ thu đông. Cho nên, thời gian nuốt sạch mọi thứ nhưng riêng vị A-la-hán thì ăn luôn thời gian đó.
sa bhutapacanim paci.
Chính vị A-la-hán là đốt sạch ngọn lửa đã đốt chúng sanh. Ngọn lửa đốt chúng sanh chính là ngọn lửa tham ái, vị A-la-hán là người đốt được tham ái. Vị đó có ngọn lửa đốt luôn được lửa (lửa trí tuệ, lửa thánh đạo đốt lửa tham ái). Bài kệ nghĩa như vậy. Thời gian ăn sạch mọi thứ ở đời, ăn luôn cả chính nó. Ai là người ăn được cả thời gian, và đốt được cái ngọn lửa vẫn đốt lấy muôn loài. 500 vị học trò chỉ học Tam Vệ Đà của Bà-la-môn nên làm sao biết được ý nghĩa của câu kệ này. Lúc đó học trò mới thấy thì ra cái biết của mình chẳng là gì so với ông thầy hết. Người hiểu được câu kệ này là hiểu được bao nhiêu chuyện liên quan với nó nữa mà xưa giờ mình không được biết. Hồi đó đến giờ mình chỉ là kiến bò miệng chén thôi.
#NKCBK
THỜI GIAN ĂN HỮU TÌNH
Câu chuyện này, khi ở rừng Subhaga gần Ukkatthà, bậc Ðạo Sư kể về kinh Mùlapariyàya.
Nghe nói lúc bấy giờ có năm trăm Bà-la-môn tinh thông ba tập Vệ-đà, đã xuất gia trong Giáo pháp, đã học Ba Tạng kinh điển và sanh lòng ngã mạn.
Họ suy nghĩ "Bậc Chánh Ðẳng Giác biết Ba tạng Kinh điển, chúng ta và bậc Chánh Ðẳng Giác nào có khác gì? Họ không đi đến hầu Thế Tôn, và họ sống với một hội chúng đệ tử ngang bằng hội chúng của bậc Ðạo Sư.
Một hôm, bậc Ðạo Sư đi đến gặp họ, và khi họ đã ngồi gần mình, bậc Ðạo Sư Thuyết Kinh Căn bản pháp môn và tô điểm thêm tám thứ bậc tu chứng. Họ không hiểu được một lời gì. Trước kia, họ kiêu mạn nghĩ rằng không có bậc hiền trí nào bằng họ. Nay đứng trước mặt Phật, họ thấy họ không hiểu một tí gì. Họ tự bảo: "Thật không có ai hiền trí như chư Phật. Ôi công đức chư Phật thật tối thắng!"
Từ đấy trở đi, họ không còn kiêu mạn, trở thành hiền lành như rắn bị rút nanh.
Bậc Ðạo Sư trú ở Ukkatthà cho đến khi thỏa thích, rồi đi Vesàli, đến điện thờ Gotama và giảng Kinh Gotama. Cả ngàn thế giới đều rung động! Khi nghe kinh ấy xong, các Tỷ-kheo nầy trở thành các vị A-la-hán.
Nhưng khi bậc Ðạo Sư giảng xong Kinh Căn bản pháp môn và trú ở Ukkatthà, các Tỷ-kheo hội họp tại Chánh pháp đường, bắt đầu nói chuyện như sau:
- Thưa các Hiền giả, ôi uy lực của đức Phật thật vĩ đại. Các du sĩ Bà-la-môn ấy thường vẫn kiêu mạn tự đắc như vậy, nay đã diệt trừ kiêu mạn nhờ bài thuyết pháp về Căn bản pháp môn của Thế Tôn.
Bậc Ðạo Sư đến tại Pháp đường và hỏi:
- Này các Tỷ-kheo, các ông hội họp ở đây đang bàn luận vấn đề gì?
Khi biết vấn đề trên, bậc Ðạo Sư nói:
- Này các Tỷ-kheo, không phải chỉ nay mới như vậy. Thuở xưa những người này sống vói đầy giương cao tự đại, ta cũng đã nhiếp phục lòng kiêu mạn của họ.
Rồi bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.
*
Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vị ở Ba-la-nại, Bồ-tát sanh ra trong một gia đình Bà-la-môn. Khi đến tuổi trưởng thành, ngài tinh thông ba tập Vệ-đà, trở thành bậc sư trưởng có danh tiếng nhiều phương và giảng dạy chú thần cho năm trăm thanh niên Bà-la-môn. Năm trăm thanh niên ấy chú tâm học tập cho đến thành tựu viên mãn, rồi lòng kiêu mạn khởi lên, họ tự nghĩ: "Chúng ta hiểu biết chừng nào, vị sư trưởng cũng hiểu chừng ấy thôi. Không có gì khác."
Vì vậy họ không đi đến hầu sư trưởng, cũng không làm các bổn phận đối với sư trưởng.
Một hôm, họ thấy sư trưởng ngồi dưới gốc cây táo; muốn nhạo báng sư trưởng, họ lấy móng tay gõ vào cây táo và nói:
- Cây này thật sự không có lõi!
Bồ-tát biết họ nhạo báng mình, liền nói:
- Này các đệ tử, ta sẽ hỏi các anh một câu.
Họ thích thú nói:
- Hãy nói lên, chúng tôi sẽ trả lời.
Sư trưởng hỏi bằng cách đọc bài kệ đầu:
Thời gian ăn hữu tình,
Ăn tất cả, ăn mình,
Ai là hữu tình ấy
Ăn cả đến thời gian,
Ai là người nấu chín
Thời gian nấu hữu tình?
Nghe câu hỏi này, không một ai trong đám thanh niên Bà-la-môn có thể hiểu được. Rồi Bồ-tát nói với chúng:
- Chớ tưởng rằng câu hỏi này nằm trong ba tập Vệ-đà! Các anh tưởng rằng mình biết tất cả mọi điều ta biết. Các anh hành động giống như cây táo. Các anh không biết rằng ta biết được nhiều hơn mọi điều các anh biết. Hãy đi đi! Ta cho các anh bảy ngày. Hãy nghiền ngẫm câu hỏi này suốt thời gian ấy.
Họ đảnh lễ Bồ-tát, rồi đi về nhà của mình. Họ suy nghĩ suốt bảy ngày, nhưng cuối cùng không giải quyết được câu hỏi. Sau bảy ngày, họ đi đến gặp sư trưởng, đảnh lễ và ngồi xuống một bên. Sư trưởng hỏi:
- Này các đệ tử với mặt mày hiền thiện kia, các anh có đáp câu hỏi ấy được không?
Họ trả lời:
- Thưa không, chúng tôi không biết.
Rồi Bồ-tát quở trách họ với bài kệ thứ hai:
Loài người có nhiều đầu,
Trên đầu tóc mọc lên,
Ðầu dính lên trên cổ,
Bao nhiêu đầu có tai?
Bồ-tát tiếp tục chê trách các thanh niên Bà-la-môn ấy:
- Các anh là người ngu si, tai của các anh chỉ có lỗ chứ không có trí tuệ.
Sau đó, Bồ-tát trả lời câu hỏi. Nghe xong, họ nói:
- Ôi, Sư trưởng thật vĩ đại thay!
Họ liền xin lỗi, rồi nhiếp phục lòng kiêu mạn và hầu hạ Bồ-tát.
*
Khi bậc Ðạo Sư thuyết Pháp thoại này xong, Ngài nhận diện Tiền thân:
- Lúc bấy giờ năm trăm thanh niên Bà-la-môn là những Tỷ-kheo này, còn vị sư trưởng là Ta vậy.
(Mulapariyaya Jataka)
https://www.tamtangpaliviet.net/VHoc/32/32-02b.htm
HÀNH TRÌNH ĐI TÌM LỐI THOÁT CHO SẸO ÁC QUỶ
(Tư liệu chỉ mang tính chất kinh nghiệm cá nhân, chưa phải là một Luận Chứng Khoa Học vì vậy chỉ mang tính chia sẻ và tham khảo, không mang tính phổ cập)
Sau 3 ca thất bại. Có thể nói là thất bại thảm hại với 3 ca sẹo đúp (Mổ đẻ nhiều lần trên cùng một vết sẹo). Tôi bắt đầu đặc biệt chú trọng đến các vết sẹo đúp mà tôi tự đặt tên cho nó là sẹo “Siêu Ác Quỉ”, vì tính chất cực kỳ nguy hiểm và khả năng trị liệu vô cùng khó khăn để trị liệu của nó.Với liệu pháp đã thông kinh mạch thuộc về hệ thống Y Học Sinh Khí hiện đại ENERGETISCHE MEDIZIN tôi đã có những thành công đáng kể trong việc loại trừ các triệu chứng bệnh tật do “sẹo ác quỉ” gây ra (Sẹo mổ đẻ do khó sinh).
Hàng ngày tại Trung Tâm Điều Trị Đau Nhức Không Hóa Chất, nơi tôi vẫn còn làm việc vào các ngày chẳn trong tuần (Thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu. Còn thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy và cuối tuần thì làm việc ở Dưỡng Sinh Đường Thuận- Nghĩa), tôi phải trực tíếp trị liệu cho trung bình từ 5-7 ca bệnh có vết sẹo mổ đẻ.
Sau 3 ca trị liệu thất bại với vết sẹo mổ đẻ nhiều lần. Có nghĩa là sau một vài lần điều trị, vẫn không hoàn toàn dứt điểm được các triệu chứng đau nhức cho bệnh nhân. Thông thường với sẹo ác quỉ, chỉ qua tối đa là 5 trị liệu là có thể dứt điểm các triệu chứng bệnh. Nhưng với 3 ca bệnh có sẹo siêu ác quỉ từ xa đến. Tôi đã chữa trị theo liệu pháp. Nhưng các chứng đau nhức của họ vẫn tái phát sau một vài tuần được điều trị.
Từ những ca thất bại này, tôi bắt đầu để tâm, nghiên cứu kỹ về các ca bệnh có sẹo mổ đúp nhiều lần.
Theo thống kê qua 39 trường hợp só vết sẹo mổ đúp nhiều lần. Tôi thấy ngoài những triệu chứng như tôi đã ghi trong hai bài viết Đặc Trị Sẹo và Cảnh Báo Về Sẹo Ác Quỉ
Thì họ còn có thêm những triệ̀u chứng đau nhức gần như tất cả đều giống nhau….
Đó là các chứng:
Đa số họ đã bị mổ lại trên cùng vết sẹo mổ đẻ để cắt bỏ một phần hay hoàn toàn dạ con do bị ung bướu. Cụ thể là trong 39 ca tôi trực tiếp thống kê thì có tới 26 ca đã cắt dạ con và 22 ca mổ nội soi cắt khối u trong buồng trứng.
Ngoài ra hầu như tất cả 39 đều có triệu chứng đau nhức đầu dữ dội. Và cùng một triệu chứng đau nhức, là cơn đau co giật từng cơn. Sự nhức nḥ̀ối từng cơn kèm theo cảm giác mỏi xuội vùng gáy cổ và cánh tay…
Vùng đau co giật từng cơn ở họ thường xảy ra tại vùng giao thoa của hai kinh dương là Kinh Bàng Quang và Kinh Đởm chạy qua phía sau Thùy Thái Dương…
Một vài trường hợp cá biệt có đau thêm ở các vùng đầu dưới đây…( Hình Ảnh vào theo đường dẫn để xem)
Đặc biệt nhất là tất cả họ đều mắc phải hội chứng Vai Cổ Gáy, mà kèm theo những cơn đau co giật, tê xuội, giật buốt từ vùng bên cạnh gáy, dưới thùy chẩm giật buốt lên một bên đầu.
Hội chứng này Tây Y không thể tìm ra được nguyên nhân, dù họ có tất cả các phương tiện hiện đại để đo khám, như chụp X Quang, chụp cắt lớp….
Do Tây Y không tìm ra được nguyên nhân của hội chứng Vai Gáy Cổ và những cơn đau co giật lên bên đầu của họ, cho nên đã có rất nhiều người bị chữa trị oan với hồ sơ bệnh là Thoái Hóa Đốt Sống Cổ, hay là Thoát Vị Đĩa Đệm, hoặc U Não….
Một số được chỉ định điều trị bằng Vật Lý Trị Liệu, như massage, châm cứu, vận động, đắp bùn, máy xoa bóp….Và chỉ định sử dụng các loại thuốc giảm đau cực mạnh, có một vài trường hợp phải sử dụng tới morphin. Nhưng càng chữa trị, thì sau sự giảm đau tạm thời trong thời gian ngắn, những cơn đau lại tái diễn với cường độ mạnh hơn…
Một nguyên nhân dẫn đến triệu chứng đau nhức này mà Tây Y không hề quan tâm là vấn đề Sinh Khí. Tất cả 39 trường hợp tôi trực tiếp chẩn khám, lúc đo trên máy sinh khí, thì chỉ số Sinh Khí (Năng lượng sinh tồn) của họ, không có người nào đạt trên 30%. Có nghĩa là họ thiếu mất hơn 70% năng lượng sống. Mặc dù họ luôn ăn uống, và bổ dưỡng đầy đủ.
Tình trạng này sẽ được lý giải theo Đông Y là Sinh Khí đã bị bế tắc dồn nén ở một vài kinh mạch nào đó, nên khí huyết không lưu thông được, dẫn đến một số kinh mạch khác bị thiếu hụt Khí Huyết một cách trầm trọng. Vì thế cho nên chỉ số sinh khí tổng thể xuếng thấp đến mức trầm kha như vậy.
Muốn tìm hiểu rõ hội chứng thiếu hụt sinh khí do bị bế tắc kinh mạch cục bộ. Chúng ta phải tìm hiểu hệ thống Kinh Mạch, nơi sẹo Ác Quĩ đi qua
Nơi các Kinh Dương và Âm liên lạc và giao thoa với nhau ở vùng Ngực, và Đầu Mặt. Nơi mà các Kinh Âm từ vùng chân và ngực bụng dẫn khí huyết đi lên…
Nhâm Mạch, Thận Kinh, Vị Kinh, Can Kinh và Tỳ Kinh đi qua tại vùng Ngực Bụng. Tính tổng thể cả hai bên, thì có đến 9 dòng Kinh Mạch bị Sẹo Ác Quỉ trực tiếp cắt đứt
Vùng vết sẹo mổ đẻ đi qua và các Kinh Mạch bị cắt ngang…
Ngày nay do kỹ thuật giải phẫu thẩm mỹ hiện đại, nên vết sẹo mổ đẻ chỉ trực tiếp cắt ngang qua Nhâm mạch, Thận kinh, và Vị kinh, và chỉ ảnh hưởng cục bộ đến Tỳ Kinh và Can Kinh mà thôi. Nhưng do bị mổ đi khâu lại nhiều lần, cho nên sự hoạt khí ở vùng này bị bế tắc trầm trọng…
Việc các Kinh Âm dài ở vùng ngực bụng bị cắt ngang. Làm cho phía kinh mạch phía dưới vết sẹo và các kinh mạch dẫn khí huyết hướng đến các vết sẹo bị bế tắc. Đồng thời các kinh mạch phía trên vết sẹo mổ thiếu hụt sinh khí một cách trầm trọng. Đây là nguyên nhân dẫn đến 80-90%, người có vết sẹo mổ đẻ bị ung bướu ở các bộ phận có liên quan đến giới tính.
Việc các kinh Âm bị cắt ngang với chiều sâu đứt hoàn toàn của sẹo mổ đẻ đã dẫn đến sự rối loạn hoạt khí ở các Kinh Dương. Trong đó vùng giao thoa tụ hội của 5 đường Kinh Dương ở gáy cổ là nơi biều hiện hội chứng này rõ nhất. Và đây chính là nguyên nhân của những cơn đau co giật thống buốt mà người có sẹo Siêu Ác Quỉ mắc phải.
Do sự thiếu hụt và bế tắc hỗn loạn tại vùng giao thoa 5 đường kinh Dương này, nên tạo nên hiệu ứng đau nhức, co giật do tình trạng vừa Thực vừa Hư của Khí Huyết. Hiệu ứng này rất khó dụng pháp trị liệu. Vì khó phân biệt khí huyết Thực hay Hư trong các đường Kinh nào ở vùng giao thoa này.
Do sự thiếu hụt và bế tắc hỗn loạn tại vùng giao thoa 5 đường kinh Dương này, nên tạo nên hiệu ứng đau nhức, co giật do tình trạng vừa Thực vừa Hư của Khí Huyết. Hiệu ứng này rất khó dụng pháp trị liệu. Vì rất khó phân biệt khí huyết Thực hay Hư trong các đường Kinh nào ở vùng giao thoa này
Để dụng pháp Bổ hay Tả cho hợp lý. Vì vậy thủ pháp trị liệu tại vùng đau nhức này là hạ sách, mang tính chất cầu may là nhiều….
Hội chứng Thực-Hư hỗn loạn tại vùng giao thoa 5 đường Kinh Dương phía sau gáy cổ là do khí huyết bế tắc hoàn toàn ở vùng này (Trên ảnh) do các Kinh Âm bị gián đoạn sinh khí vì vết sẹo Ác Quỉ.
Sau khi thử nghiệm liệu pháp lưu kim, loại trường châm (kim dài). Châm luồn dưới da, xuyên qua vết sẹo, theo thuận hướng các đường kinh đường kinh bị cắt. Và thời gian lưu kim 3-5 ngày. Các bệnh nhân có sẹo Siêu Ác Quỉ có hội chứng đau nhức như đã trình bày trên đã mất hẳn các triệu chứng đau nhức như có một phép nhiệm mầu. Có người đã hơn 2 tháng qua một lần lưu kim và kết hợp với vài thủ thuật của Đàn Chỉ Thất Thiên Môn, hội chứng đau nhức không tái phát lại nữa.
Một khó khăn xảy ra, là việc thuyết phục bệnh nhân chấp nhận liệu pháp lưu kim. Đối với bệnh nhân người châu Âu thì klhông khó thuyết phục. Vì khi họ tìm đến liệu pháp Sinh Khí, họ đã tìm hiểu rất kỹ càng về hệ thống Kinh Mạch, Huyệt vị theo Y Lý Đông Y.
Nhưng với người Việt Nam thì khá khó khăn, vì họ chỉ tin vào Châm Cứu theo cảm giác hiểu biết về một môn Y Lý Cổ Truyền, và thường hay ỷ lại và tin tưởng thuếc hóa dược, và các phương pháp chẩn trị hiện đại của Tây Y. Sự hiểu biết của bệnh nhân người Việt về Kinh Mạch, Huyệt Vị và sinh khí tệ hơn bệnh nhân người Tây Phương nhiều. (Xin lỗi, đây là một sự thật khá vô lý!)
Từ kinh nghiệm của liệu pháp lưu kim. Tôi có một ý tưởng sử dụng liệu pháp Cấy Chỉ của thuật Châm Cứu hiện đại, để hướng nối lại kinh mạch lâu dài cho vết sẹo Siêu Ác Quỉ.
Nhưng việc Cấy Chỉ theo thuật châm cứu, lại thuộc về chức năng của một Bác Sĩ Giải Phẫu theo luật Y Tế của Châu Âu. Vì vậy tôi bất khả kháng với ý tưởng thử nghiệm này.
Vì vậy tôi đã liên lạc được với một Bác Sĩ Sản Khoa. Vị Bác Sĩ này cho phép tôi đến tham dự các ca mổ đẻ, để tận mắt chứng kiến kỹ thuật mổ đẻ như thế nào. Hầu tìm ra biện pháp cấy chỉ ngay sau khi khâu vết mổ đẻ để phòng di chứng của sẹo Ác Quỉ như thế nào.
Và tôi cũng đã triệu tập những đồng nghiệp trong chuyên ngành Energetische Medizin có bầng cấp cao ở Châu Âu mở một cuộc hội thảo tại hồ Blaton ở Hunggari. Nơi có liệu pháp cấy chỉ được phổ cập rộng rải do một Nữ Bác Sĩ người Việt phát triển. Cuộc hội thảo sẽ được tổ chức vào trung tuần tháng 9. Để tôi bàn giao lại toàn bộ kinh nghiệm về chống sẹo Ác Quỉ cho họ. Với tư cách pháp nhân có uy tín, họ sẽ hình thành một liệu pháp trọn vẹn, có tính biện chứng khoa học và tính phổ cập ứng dụng. Vì dù sao, tôi cũng không tư cách pháp nhân này.
Vì cuộc hội thảo, đột xuất, và có một vài công việc cần đi Hà lan và Tiệp trong tháng 9. Cho nên kế hoạch về tham dự các đề án của Trung Tâm Nghiên Cứu, Ứng Dụng Và Phát Triển Sức Khoẻ Cộng Đồng ở Việt Nam vào đầu tháng 9 này của tôi có thay đổi. Mọi chi tiết sẽ thông báo lại sau
04.09.13
THẦY THUẬN NGHĨA
Sống khôn thác thiêng
“Những gia đình nào mà có con cái hiếu thảo thì những gia đình đó được coi là gia đình [có] Phạm thiên”. Đó là câu trong bài kinh "Ngan...
-
Trưa nay, chơi với đứa trẻ lên ba. Tôi thì thào, nó thì thào. Tôi hét to, nó hét to theo. Tôi cười to, nó cũng cười to theo. Tôi cố kéo d...
-
Trong một tháng giêng mà bao nhiêu chuyện xảy đến. Nhìn lên tượng Phật đặt trên bàn vi tính, chợt nhớ lời của bé Khải Như: - Bà ơi bà, Phậ...





